Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Unique 2

Tùy Chỉnh

Sự dịu dàng tùy tiện của người, khiến tôi một đời mang theo cố chấp.
Đương nhiệm chủ nhân mới nắm giữ trái tim của tôi, tôi ghét người luôn độc quyền như vậy.
--- Siwat Jumlongkul | 陈瑞书
Người đàn ông cầm trên tay ly rượu Macallan, vòng tay của người đàn ông càng siết chặt ôm lấy người phụ nữ ngồi bên cạnh, dường như là đang thưởng thức ngắm nhìn khung cảnh của những con người đang chìm đắm vào men rượu, cùng dạo qua những cuộc chơi thác loạn, hay thậm chí phô bày những dục vọng của bản thân để thỏa lấp dưới ánh đèn.
Dừng một lúc, ánh mắt của người đàn ông lơ đãng nhìn lên bậc cầu thang gần cánh cửa, xuất hiện thêm một người, chỉ là thiếu niên hơn hai mươi.
Người thiếu niên bước xuống lầu, sau khi bắt được ánh mắt của gã đàn ông, liền tiến gần đến chỗ của gã.
Thiếu niên thoạt chỉ mới bước qua ngưỡng hai mươi đã có ánh mắt sắc lạnh như dao, thiếu niên khẽ nheo mày, đánh ánh mắt chuyển sang người phụ nữ kế bên.
Gã đàn ông nhún vai một cách trêu chọc song vòng tay đã buông bỏ xuống khỏi người phụ nữ, ra hiệu cho người rời đi.
"Chuyện tôi nhờ anh, kết quả như thế nào rồi?."
Hiện tại, chỉ còn lại là cuộc giao dịch giữa hai con người.
Gã nhìn bộ dáng thiếu kiên nhẫn của người đối diện có chút ngoài dự liệu, thật muốn trêu đùa một chút.
"Hử? Đã có, nhưng tôi sẽ được lợi gì từ cậu nhỉ? Có muốn vui vẻ với nhau một đêm chứ, sẽ thú vị lắm."
Người thiếu niên nghe xong câu nói, liền bật ra một tiếng cười, đưa tay tùy ý vò lên mái tóc để lộ ra vành trán cao trong giây lát. Sau đó tiến sát lại gần gã đàn ông, gã mang theo giọng điệu có chút đắc ý toan tính ôm lấy vòng eo đang tiến gần.
Đoạn thời điểm, gã đàn ông trong giây phút trước còn vui cười trêu chọc bỗng chốc khựng người lại.
Gã thu lại nụ cười trước đó, thay vào đó là những tiếng nghiến răng hung sợ, vừa lo sợ, vừa tức giận.

" Thứ sâu bọ như mày mà cũng muốn đòi chơi tao?..."
Thiếu niên di chuyển tiến lại gần, khiến đối phương phải run rẩy lùi lại, đưa tay nắm lấy cổ của gã một cách thô bạo mà kéo xuống, ghé sát vào vành tai của gã thốt lên câu.
"Đúng là viễn vông."
Gã đàn ông đối diện, dùng tay cố gắng nắm chặt để giữ lấy khẩu súng đã bị che phủ dưới lớp áo bên dưới.
"Tôi biết rồi, không dám nữa. Tôi xin cậu, đừng quên nếu cậu giết tôi ở đây, cậu sẽ không thoát được."
Ngữ điệu của gã vừa run rẩy đến ngấp ngững.
"Nào nào, anh bạn đừng căng thẳng như thế."
Người nào đó xoay vật đang cầm trên tay, vươn tay xoa lấy gương mặt đã thấm ướt cả mồ hôi như một người bạn thân thiết, còn làm bộ dạng trêu chọc lại gã, thấy được cách người đối diện lật mặt, điều đó càng khiến gã kinh hãi thêm.
Con người này, tựa như ác quỷ đang đội hàng ngàn lớp mặt nạ vậy.
"Quay lại chủ đề chính."
Gã không dám kéo dài thời gian một cách chậm trễ nữa, liền trực tiếp mò vào trong túi sách rồi lấy ra một tập tài liệu, giao đến trước mắt của đối phương.
Cầm tập tài liệu lật lật vài trang.
Thiếu niên gương miệng nhếch môi, che lấp đi nụ cười dưới ly rượu. Một tay chống cằm, bộ dạng lười nhác xuống tay gạt đi điếu thuốc.
.
"Cậu chủ, trời đã sáng rồi, ông chủ sai tôi đến đánh thức cậu dậy."
Tông giọng của một người phụ nữ trung niên tiến đến gần giường của một chàng trai vẫn còn trong mộng, nhẹ nhàng nắm lấy vai của người nọ lay nhẹ.
Người nào đó vì sự xâm nhập bất ngờ của ánh sáng có đôi chút bị chói, theo bản năng nhắm chặt lại.
" Dì, tôi xuống ngay."
Người phụ nữ mỉm cười sau khi nghe thấy lời đáp lại của anh.
"Cẩn thận một chút, để tôi đỡ vẫn tốt hơn một chút."
"Không cần phiền dì, dì cứ đi xuống trước."
"Được."
Cuộc đối thoại ngắn gọn kết thúc.
Trần Trí Đình nắm chặt cây gậy sắt trên tay quơ quạng từng bước, bước xuống cầu thang.
Bước qua cửa lớn, xuất hiện một cô hầu theo nhiệm vụ đỡ lấy tay của anh, cũng tại chỗ đó, một người đàn ông mang theo bộ dạng uy nghiêm đã ngồi sẵn chờ đợi từ lâu.
Khí chất tỏa ra cùng quyền lực của người đàn ông lớn đến độ, đôi mắt của anh tuy không thể nhìn thấy, anh cũng chẳng dám đối mặt với người đó.
Ông nhìn con trai của mình phải khó khăn di chuyển chỉ với một quảng ngắn như vậy, trong lòng càng thêm hạ quyết tâm. Ông đứng dậy kéo theo một người nữa, bước lại gần đứa con trai của mình rồi hạ giọng.
"Ta đã quyết định tìm người hiến mắt cho con, con sẽ có thể nhìn thấy trở lại, cho đến lúc đó thì đây sẽ là bác sĩ điều trị tạm thời của con trong khoảng thời gian tiến hành hóa trị."
Trần Trí Đình phản ứng ngoài ý muốn trước câu nói của cha mình, anh cảm nhận được một bàn tay lớn đột nhiên nắm lấy tay anh, bên cạnh giọng nói trầm của một người vang vọng bên tai của anh.
" Xin chào cậu, tôi là Trần Thụy Thư, từ đây tôi sẽ tạm thời chăm sóc cậu. Tôi mong có thể cùng cậu phối hợp để mang về kết quả tốt nhất."
---
Tội phạm giả danh tri thức x Ôn nhu khiếm tật thiếu gia.