Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chap 171: Tham luận vào giờ nghỉ trưa

Tùy Chỉnh

Mừng ngày 30.04 Giải phóng miền nam - thống nhất đất nước ngaaaaa~~~
Chap này Au xin tặng bạn @libra_210 nhaaaa 😘😘
Bài hát: Outro: Tear - BTS (tự dưng ghiền lại bài này kekeke)
------------------------------
- Chị hai, chị hai, cứu chúng em!!!
Bà Mộc Lộ cùng mẹ mình đang ngồi trong phòng khách, bỗng từ bên ngoài vọng tới giọng nói quen thuộc đến mức chán ghét. Vốn dĩ hơn một tuần này, không khí nhà bà đã vô cùng căng thẳng, giờ, lại có thêm kẻ gây chuyện xuất hiện.
- Chuyện gì đây?
Mộc Lộ cùng mẹ mình ra ngoài, thì thấy hai vợ chồng dì Út và cả con bé Thảo Mây, mặt ai cũng hớt hải và hoảng loạn. Bà ngoại Bảo Bình thấy Thảo Mây trong bộ dạng bị dọa sợ, liền lo lắng:
- Thảo Mây, con làm sao thế?
- Ngoại!!!
Thảo Mây liền lao vào lòng bà mình mà thút thít, cảnh này thật khiến bà Mộc Lộ chán ghét. Dì Út liền cùng chồng mình chui tọt vào trong nhà, mặt lấm la lấm lét giải thích:
- Chị, cứu chúng em, bọn... bọn côn đồ nó...
Rầm! Choang! Loảng xoảng! Loảng xoảng!
Lời của dì Út còn chưa nói xong, thì một đám người mặt mũi bặm trợn xông vào nhà bà Mộc Lộ, không một chút phép tắc mà đập phá đồ trong tiệm hoa. Kẻ mặc áo hoa hòe với dáng người gày gò, cổ đeo xích bạc, tóc tai nhuộm bảy màu trông như thằng dở hơi, lúc này mới quát lên:
- Lưu Thảo Mây đâu! Ra đây cho tao!
- Lưu Thảo Mây?
Bà Mộc Lộ theo phản xạ mà quay sang nhìn người đang núp sau lưng người mẹ già của mình, chỉ nhìn ra sự trốn tránh và ỷ lại của con bé. Ngay lúc này, thì Diệp Anh và Bảo Bình từ trên lầu xuống:
- Có chuyện gì vậy?
- A... Anh rể...
Đã từ ba năm trước, Diệp Anh đối với vợ chồng dì chú Út đã không có thiện cảm. Ông mới trở về sau ba năm ly thân được mấy ngày, thì dì chú Út lại mang chuyện phiền phức đến nhà.
- Bọn già trong kia, tao bảo mau giao con khốn Lưu Thảo Mây ra đây cơ mà!
Kẻ mặc áo hoa lại lên tiếng quát tháo, khiến bà Mộc Lộ không thể nhẫn nhịn được mà bước ra, ông Diệp Anh chợt níu bà lại, mà để tự bản thân mình đi ra, ngữ điệu điềm tĩnh vang lên:
- Trước khi đập phá nhà người khác, phiền các vị đây có thể giải thích cho chúng tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?
- Hmn... nghe có vẻ như ông là dân trí thức đấy nhỉ, ông già? _Kẻ mặc áo hoa đưa ánh nhìn giễu cợt dành cho Diệp Anh, phía bên dì Út lại lẩm bẩm:
- Đúng là ra vẻ!
- Câm mồm! _Lời của dì Út lọt vào tai Mộc Lộ, bà liền trừng mắt nhìn bà ta.
- Tôi nói rồi, mau giao con khốn Lưu Thảo Mây ra đây!
Kẻ mặc áo hoa đã thấy Lưu Thảo Mây đứng núp sau lưng một bà già, liền bỏ qua Diệp Anh mà tiến vào trong, còn chưa kịp bước một bước, đã bị Diệp Anh túm vai lại. Lần này, ngữ điệu của Diệp Anh trở nên trầm thấp, không còn lịch sự như ban đầu nữa:
- Đừng để ông già này phải nhắc lại lần nữa, tôi... _Nói đến đây, ánh mắt Diệp Anh trở nên nghiêm lãnh:
- Không để kẻ khác lộng hành trong nhà của mình đâu!
- Hừ... Bỏ ra!
Kẻ mặc áo khó khoát vai khỏi Diệp Anh, rồi bực mình chỉnh cổ áo lại, giọng vẫn cố ngang tàn:
- Con khốn đấy là bạn gái của một thằng đàn em của tôi, hai đứa chúng nó dám lén lút âm mưu ăn cắp tiền của chúng tôi! Thằng khốn kia đã bị chúng tôi tóm được rồi, còn con ranh kia, cũng phải chịu hình phạt chung!
- Lưu Thảo Mây?
Nghe xong lời của kẻ mặc áo hoa, mọi ánh nhìn của gia đình Bảo Bình đều hướng về Lưu Thảo Mây. Thấy vậy, dì Út vội vàng rống lên:
- Vu khống! Cái lũ vu khống mấy người, con gái tôi ăm trộm tiền bao giờ hả, nó còn chưa học hết cấp 2 mà có bạn trai cái gì!
Choang! Rầm!
Lời dì Út vừa dứt, thì những tên côn đồ kia đã cầm gậy sắt đập phá thêm đồ trong tiệm hoa, một kẻ tức giận quát lên:
- Con mẹ nó mụ già kia! Vu khống cái đầu mụ, một là mau nôn con khốn kia ra, hai là trả bọn tao 10 triệu H, không thì bọn tao đập nát cái chỗ này!
- Trả trả cái gì mà trả, bọn nó còn chưa trộm được tiền của mấy người, tại sao phải trả chứ!
- Dì Út!
Đến mức này, Bảo Bình không thể chịu đựng nữa mà quát lớn lên, khiến người nhà mình một phen giật mình, dì Út còn chưa kịp phản ứng thì cô lại trao cho bà ánh nhìn nửa vời:
- Lời trước lời sau của dì quá bất đồng rồi đấy!
- Ha... hả?
- Tôi không cần biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng mấy người lại dám đến nhà tôi đập phá gây chuyện, thì tôi phải báo cảnh sát rồi!
Nói rồi Bảo Bình lấy điện thoại ra, còn đang bấm số thì Lưu Thảo Mây từ phía sau lưng bà ngoại đã lao đến, cướp mất điện thoại của Bảo Bình mà ném nó xuống sàn. Điều này, khiến gia đình Bảo Bình không khỏi kinh ngạc. Lưu Thảo Mây cau có lên tiếng:
- Chị có hiểu chuyện không vậy? Báo cảnh sát cái gì, đúng là tôi suýt trộm được tiền của bọn họ đấy, vậy thì sao? Chị có còn là chị của tôi không? Có một đám côn đồ mà cũng chẳng xử nổi, không phải ba chị là công tố viên à? Ông ấy chỉ cần phất tay một cái là đám người đấy bị hành ra bã đúng chứ? Vậy thì mau là...
Chát!
Lưu Thảo Mây còn chưa nói xong lời, liền bị một bạt tai giáng mạnh mào mặt. Dì chú Út liền quát lên:

- Bảo Bình!
- Chị... Á!
Lưu Thảo Mây đang định trừng mắt nhìn thì bị Bảo Bình túm tóc mà kéo đi, dì Út và bà ngoại vội vàng chặn lại:
- Con làm cái gì vậy Bảo Bình?
- Chẳng phải nó đã thừa nhận rồi à, giao nó cho cảnh sát, chung với đám người đấy!
- Haha... _Bỗng, lúc này, tên mặc áo hoa chợt cười lớn, rồi lên tiếng đầy khi dễ:
- Cô gái, bọn này muốn Lưu Thảo Mây, chứ không có nhu cầu lên đồn cảnh sát, dù sao chúng tôi cũng là dân làm ăn hắc đạo, gặp cảnh sát thì phiền phức lắm, nếu như cô đã có ý giao Lưu Thảo Mây ra rồi, thì tụi này vô cùng cảm kích nhận lấy!
Nói rồi hắn ta hất đầu ra hiệu, lập tức, đám đàn em, kẻ cầm gầy sắt, kẻ cầm dao hùng hổ tiến đến. Thấy vậy, Bảo Bình chợt kéo Lưu Thảo Mây và bà ngoại về, thái độ không hề thiện cảm mà cất giọng:
- Mấy người có vẻ không biết điều nhỉ? Đến gây chuyện tại nhà tôi rồi muốn bỏ đi trong im lặng ư? Trông gia đình tôi hiền lắm sao? Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, muốn đập phá... _Nói đến đây, Bảo Bình liền nghiến răng:
- Thì đập phá?
- Hử? _Kẻ mặc áo hoa có chút không vui, liền chau mày cưỡng chế nhìn Bảo Bình:
- Bọn này đang còn lịch sự, thì nên nghe theo đi, đừng để bọn này sử dụng đến vũ lực. Vật có thể hỏng, chứ người mà hỏng... thì khó nhìn lắm!
- Này thằng ôn màu mè kia, mày nhìn đi đâu đấy?
Thấy kẻ mặc áo hoa có ánh nhìn thiếu đạo đức dành cho con gái mình, bà Mộc Lộ liền với lấy cây chổi ngay góc cửa mà tiến đến, khó chịu lên tiếng. Ông Diệp Anh liền túm lấy cổ áo sau của kẻ mặc áo hoa, một giây trước thảm họa đã kịp cất lời:
- Lời có thể bừa bãi nói, nhưng mắt thì không được nhìn lung tung đâu!
Bốp!
Choang!
Xoảng! Ầm! Phịch!
- !!!
Ma Kết đem cuốn tài liệu vật lý đến trả cho Bảo Bình, vừa đến gần đã nghe thấy âm thanh đập phá, còn chưa kịp phản ứng thì bỗng một bóng người bị văng ra từ tiệm hoa, xuyên qua lớp cửa kính mà ngã xuống nền đất phía ngoài. Vừa nhìn là biết có chuyện, anh vội vàng chạy vào trong.
Bốp! Bốp! Huỵch! Ầm!
Không nghĩ đến, người đàn ông lên tiếng đầu tiên và đứa con gái lại có võ, vả lại còn là loại khó nhằn. Kẻ mặc áo hoa là kẻ bị hạ đo ván đầu tiên, nhìn lại tình hình mà phân tích, thấy bóng dáng của Lưu Thảo Mây, hắn ta liền âm thầm lết thân đến.
- Lưu Thảo Mây, con khốn chết tiệt, mày phải đi theo tao!!!
Giọng của kẻ áo hoa vang lên, khiến những người khác liền chú ý đến, thấy hắn ta cầm con dao trên tay đang lao về phía Lưu Thảo Mây, mà Lưu Thảo Mây lại theo phản xạ trốn sau lưng bà ngoại mình, hai mắt Bảo Bình liền mở to:
- Bà ngoại!
Phập!
- !!!
Cả tiệm hoa dường như rơi vào trầm lặng, khi có sự xuất hiện của một kẻ lạ mặt với mái tóc nổi bật màu vàng. Một cái bóng lớn chắn trước mặt bà ngoại và Lưu Thảo Mây ngay khoảng khắc kẻ mặc áo hoa cầm dao đâm tới.
Keng!
Dùng sức ném đi hung khí nguy hiểm của kẻ mặc áo hoa, khóe môi Ma Kết khẽ cong lên, ánh mắt dẩy lên một sự giễu cợt:
- Tấn công một bà lão và một đứa bé, có vẻ mày không mạnh lắm nhỉ?
Bốp!
Chỉ sau một cú đấm, kẻ mặc áo hoa liền bất tỉnh nhân sự. Đám đàn em thấy đại ca mình thất thủ, liền vội vàng hộ tống hắn ta rồi rút lui. Chỉ là mọi chuyện quá đỗi nhanh chóng, khiến những người còn lại không kịp phản ứng.
- C... cảm ơn... thầy...
Thoát chết trong gang tấc, tim bà ngoại Bảo Bình vẫn còn đập mạnh, nhưng không quên cảm tạ ân nhân cứu mình, mặc dù người đã cứu bà lại là người hơn tuần trước đã bị bà chửi mắng, sỉ nhục trước mặt nhiều học sinh. Ma Kết vẫn như thường lệ, mỉm cười nhã nhặn:
- Không có gì đâu ạ!
Vài phút sau...
Phòng khách...
Hiện tại, trong phòng khách đều có đầy đủ gia đình Bảo Bình, Ma Kết và cả ba người dì chú Út cùng Lưu Thảo Mây. Bà Mộc Lộ đang băng bó vết thương cho Ma Kết, vừa rồi, anh đã chặn con dao của kẻ mặc áo hoa bằng cách cầm lấy lưỡi dao và giữ nó lại. Kết quả, lòng bàn tay phải cùng năm khớp tay đều có vết rạch và chảy máu.
Mặc dù trước đó, giữa ba người gồm bà Mộc Lộ, bà ngoại đang có xích mích với Ma Kết, nhưng không thể chối bỏ sự thật rằng Ma Kết đã cứu bà ngoại một mạng, không cảm kích và sơ cứu cho anh, thật không có đạo lý.
- Sao thầy lại đến đây?
Bầu khí im lặng rốt cuộc cũng có kẻ lên tiếng phá vỡ. Đối với câu hỏi của Bảo Bình, Ma Kết cười nhẹ:
- Thầy phát hiện em nộp nhầm bài tập vật lý, nên mang đến trả cho em, không ngờ đến, nhà em lại xảy ra chuyện!
Lời này Bảo Bình không thể phản bác như mọi lần, vì chính cô cũng thừa nhận đầu óc thiểu năng của mình lại nộp nhầm bài tập.
- Này, người đó là ai vậy? Thầy giáo của Bảo Bình hả?
Dì chú út vẫn cứ ngờ ngợ chưa biết người đàn ông điển trai mới đến là ai, nhưng Lưu Thảo Mây vẫn còn nhận ra, đây là người đi cùng Bảo Bình lúc trước, hai người đã khiến cô ta từng mất mặt trước bạn bè. Thù mới cộng thêm thù cũ, Lưu Thảo Mây liền ngang tàn trả lời:
- Thầy giáo cái gì, trá hình cả thôi, là người tình bí mật của chị ta đấy!
Rầm!
Lời Lưu Thảo Mây vừa dứt thì một bàn tay đậm mạnh xuống bàn, khiến những người còn lại không khỏi giật mình. Bà Mộc Lộ liếc nhìn Lưu Thảo Mây, nghiêm giọng giáo huấn:
- Còn nhỏ thì phải mở mồm cho đúng vào! Ăn nói với giáo viên của con gái tôi kiểu đó hả? Mau xin lỗi thầy ấy mau!
- Bà ngoại, bác hai lại chửi con kìa~
- Thảo Mây, lời bác hai con nói không sai, đừng có bất kính với ân nhân của nhà mình như vậy!
Đến cả bà ngoại hay nuông chiều cô, cũng không còn đứng về phía cô nữa. Bất đắc dĩ, Lưu Thảo Mây cúi đầu xuống, lắp bắp mãi không nên lời. Thấy vậy, Ma Kết cũng không muốn làm khó mà lên tiếng:
- Không cần phải khắt khe như vậy...
- Cần! _Dứt khoát một lời, rồi Bảo Bình khó chịu nhìn Ma Kết:
- Được giúp đỡ thì phải nói cảm ơn, còn mở mồm không suy nghĩ, nhất định phải xin lỗi, vừa hay... _Nói đến đây, Bảo Bình lại nhìn sang Lưu Thảo Mây:
- Cả câu xin lỗi lẫn cảm ơn, mày đều phải nói với thầy ấy! Lý do, đừng để đứa này phải nhắc lại lần nữa!
Nếu không phải vì Lưu Thảo Mây núp sau lưng bà ngoại mình, thì kẻ mặc áo hoa kia cũng không thể suýt gây nguy hại đến bà ngoại, Ma Kết cũng không bị thương. Ý tứ đã rõ ràng như thế, kẻ ngu muội thế nào cũng phải nhận thức được. Lại thêm gia đình Bảo Bình bây giờ đã có thêm ông Diệp Anh, nên không thể ngang bướng như lúc trước, bất quá, Lưu Thảo Mây đành phải bật lời xin lỗi.
Vốn dĩ Ma Kết chỉ đến để đưa tài liệu vật lý cho Bảo Bình vì ngày mai, lớp 12S có tiết vật lý, nhưng lại xảy ra chuyện kia nên Ma Kết mới ở lại trò chuyện một chút với người nhà Bảo Bình. Có vẻ như sự ghét bỏ của bà ngoại và mẹ Bảo Bình đối với anh đã không còn nhiều như trước. Lúc ra về, Bảo Bình có tiễn Ma Kết ra khỏi nhà, trước khi anh rời đi, thì cô đột ngột lên tiếng:
- Chuyện của Song Tử...
Nhắc đến chuyện của Song Tử khiến Ma Kết thật sự lưu tâm, vì sáng nay dạy học, anh đã nhìn ra được bầu không khí không thoải mái của nhóm Sư Tử, Bạch Dương. Thiên Bình đặc biệt vô cảm, Nhân Mã đặc biệt thất thần, ai cũng mất hết tinh thần. Bảo Bình tiếp tục lên tiếng:
- Cậu ấy đã tự giác tránh né và xa lạ với mọi người, kể cả Nhân Mã và Xử Nữ, đó là lý do vì sao mọi người lại suy sụp như vậy. Tôi... chỉ nói với thầy vậy thôi, còn lại, tùy vào thầy!
Nói rồi cô quay đầu bỏ vào nhà, để lại Ma Kết một mình bên ngoài.
Không nghĩ đến, mọi chuyện lại tồi tệ như vậy.
"Brmn... Brmn..."
Bỗng, điện thoại của Ma Kết vang lên, người gọi, là học trò của anh.
- Alo, gọi cho thầy có chuyện gì không Xử Nữ?
-[ Thầy Ma Kết, bây giờ thầy có rảnh không ạ?] _Không hiểu sao, ngữ điệu của Xử Nữ lại vô cùng khẩn trọng, khiến anh gật đầu:
- Ừ, thầy rảnh, sao thế?
-[ Vậy thầy có thể gặp em ở The Coffee Moutain không ạ?...] _Nói đến đây, Xử Nữ chợt thấp giọng xuống:
- [ Em có chuyện muốn nói với thầy!]
Sau khi nói chuyện với Xử Nữ, Ma Kết liền rời đi, mà không hề biết có một người đã quan sát anh mặc dù trước đó đã lạnh nhạt bỏ đi. Bảo Bình làm vậy, vì cô biết trong tình hình này, người có thể nói chuyện với Song Tử, chỉ có Ma Kết.
Cộc! Cộc!
Bỗng, cửa phòng có người gõ cửa, lần này, vẫn là ba của cô. Giống như có tật giật mình, Bảo Bình vội kéo rèm cửa sổ lại, hắng giọng rồi ngồi vào bàn học:
- Còn chuyện gì à ba?
Ông Diệp Anh lên đây, vốn dĩ là vì đã mủi lòng trước hành động của Ma Kết và nhận ra tâm ý của con gái mình. Ngồi xuống ghế, ông khẽ trầm giọng:
- Bảo Bình, trong thâm tâm con vẫn còn tình cảm với Ma Kết phải không?
- ...
Câu hỏi của ông Diệp Anh khiến căn phòng rơi vào trầm lặng. Bảo Bình không phủ nhận điều này, nhưng cô không biết mọi chuyện rốt cuộc sẽ kết thúc như thế nào? Quên không được, cũng chẳng thể vui vẻ đón nhận, nó lưng chừng nửa vời và vô định một cách khó chịu.
Giá mà nó rạch ròi một cách rõ ràng như Song Tử và Thiên Bình, may ra còn dễ chịu hơn.
- Thật ra thì... _Nhìn thấy tâm tư trầm ngâm của con gái, ông Diệp Anh khẽ cất giọng:
- Ba đã quen biết với Ma Kết từ 10 năm về trước...
- !!!
Lời của Diệp Anh vừa dứt, trên mặt Bảo Bình đã hiện lên vẻ khó tin mà nhìn ông. Loại chuyện này, sao lại có thật trên đời?
- Tại sao...
Sau khi nghe chuyện gia đình Ma Kết của 10 năm về trước, tâm trạng Bảo Bình trở nên vô cùng rối loạn. Cô ngập ngừng cất tiếng:
- Ba lại kể chuyện này cho con?
- Hmn... Nhìn thấy con thế này, nếu sau này mới biết chuyện, có lẽ con sẽ bối rối hơn!
- ...
Lời của Diệp Anh không phải là không đúng. Cô chưa bao giờ nghĩ đến, ba mình và Ma Kết lại quen biết với nhau từ 10 năm trước, khi cô mới chỉ là đứa bé học lớp hai. Chuyện của gia đình Ma Kết và Song Tử, cũng không như những gia đình bình thường khác. Có thể thấy, cả hai anh em họ đều không ưa nổi người cha của mình - Dương Tề.
Như vậy, liệu cô lạnh nhạt với người mình thích vì người cha vốn dĩ Ma Kết cũng không ưa, liệu có hợp lý? Nhưng bà và mẹ cô phải chịu ủy khuất từ ông ta, cô phải tìm ai để trả thù?
Ngỡ tưởng biết được sự thật thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ, trái lại, nó càng khiến Bảo Bình thêm phiền não. Bởi vì người mà cô luôn đối xử vô tình trong thời gian qua, vốn dĩ là muốn trả đũa việc người nhà cô bị khinh thường, nhưng hóa ra người đó chỉ là người vô tội, hơn nữa, anh còn im lặng chịu đựng tất cả, sự cao thượng ấy, khiến cô như một kẻ phản diện vô lý vậy. Cô đã đem ý hận từ cha anh để chuyển sang người anh, nhưng anh lại yên lặng chấp nhận điều đó. Biết được điều này, cô chỉ cảm thấy bản thân mình càng thêm xấu xa.
Còn gì đáng thất vọng hơn khi bản thân mình mắc sai lầm, đi ngược với nghĩa lý sống của chính bản thân?
Nhìn thấy dáng vẻ đau đầu của Bảo Bình, Diệp Anh khẽ vỗ vai cô rồi ra ngoài. Chính hành động của Ma Kết hôm nay đã khiến ông đưa đến quyết định này, như lời của ông, chuyện cần biết vẫn nên biết sớm thì tốt hơn.
.
.
The Coffee Moutain...
- Thầy ơi, bên này!
Ma Kết cầm ly cà phê mới nhận từ nhân viên quán, nghe tiếng gọi của Xử Nữ liền bước về phía cậu. Ngồi vào chỗ, Ma Kết như mọi ngày mà mỉm cười:
- Thế... chuyện mà em muốn nói là chuyện gì vậy, Xử Nữ?
Khác với thái độ bình thường của Ma Kết, mặt Xử Nữ lại có vẻ nghiêm trọng:
- Thầy có biết người phụ nữ tên là Mạc Tương Di không?
- !!!
Câu đầu tiên của Xử Nữ đã khiến Ma Kết suýt không uống được cà phê, thì cậu lại tiếp tục:
- Người ấy là bác họ của em!
- !!!
Ma Kết lại một lần nữa kinh ngạc, nếu Xử Nữ không nhắc, thì anh quên mất hiệu trưởng - mẹ của Xử Nữ cũng mang cùng một họ với Mạc Tương Di. Trước giờ anh đều không biết thân thế của mẹ Song Tử rốt cuộc là thế nào, đã qua một lần tìm hiểu nhưng lại không thu về kết quả gì. Chính Song Tử, cũng không điều tra ra được. Không nghĩ đến, dì ấy lại có cùng quan hệ với mẹ của Xử Nữ.
- Em biết bác Mạc Tương Di là mẹ ruột của Song Tử, nhưng bác ấy không phải mẹ của thầy! Có nghĩa là, thầy và Song Tử là anh em cùng cha khác mẹ, nhưng ngoài gia đình thầy ra, không một ai biết được chuyện này, tức là gia đình thầy cố tình giấu diếm điều ấy! _Thấy Ma Kết có vẻ không lường trước được chuyện này, Xử Nữ tiếp:
- Nguyên do thì em không biết, em cũng chẳng tò mò, nhưng... _Nói đến đây, cậu thực sự lưu tâm mà mở miệng hỏi:
- Có phải bác ấy chịu rất nhiều uất ức không? À, thầy đừng hiểu nhầm... _Nhận ra Ma Kết có chút ngoài ý muốn, nên Xử Nữ nói rõ hơn:
- Em chỉ đang có một nghi vấn, rằng Song Tử trở thành K.C, liệu có phải do bên phía gia đình gây nên hay không? Hy vọng sau khi nói chuyện với thầy, em sẽ làm sáng tỏ được chuyện này!
- Thật ra thì...
Sau nhiều lần im lặng, thì Ma Kết cũng chịu lên tiếng. Anh tựa lưng vào thành ghế, điềm tĩnh thừa nhận:
- Chuyện Song Tử là K.C, cách đây không lâu thầy đã vô tình phát hiện. Còn về nguyên nhân, có lẽ thầy cũng mang cùng một nghi vấn như em, Xử Nữ... _Nói đến đây, Ma Kết như nói ra câu trả lời:
- Chuyện gia đình thầy và Song Tử, thực sự rất phức tạp, dì Tương Di, quả đúng là phải chịu rất nhiều ủy khuất!
- ...
Chỉ là, sau khi nghe mọi chuyện từ Ma Kết, Xử Nữ càng thêm chắc chắn cho những nghi vấn của mình, mặc dù những chuyện Ma Kết kể, đều vượt ngoài dự đoán của cậu.
Song Tử có thêm một bộ mặt đáng sợ đằng sau vẻ vui tươi thường ngày, cũng là có lý.
...
Ngày hôm sau...
Nhà Bạch Dương...
Cạch!
- Cậu?...
Như thường lệ, Xử Nữ lại đến nhà Bạch Dương để gọi tên này đi học. Nhưng hôm nay lại khác, cậu vừa xuống taxi đã thấy Bạch Dương chỉnh tề ngồi trên chiếc moto đợi cậu trước cổng nhà. Nét cả kinh vẫn ngự trên mặt Xử Nữ, khiến Bạch Dương bị tổn thương:
- Cậu sao vậy? Không lẽ tôi thiểu năng đến mức không thể dậy sớm một ngày được hay sao?
- Nhưng mà...
- Nhưng cái gì chứ, tâm trạng cậu đang không tốt không phải sao? Mấy chuyện nhỏ nhặt này, lão công cậu đâu thể phiền đến cậu thêm nữa!
Xử Nữ chưa kịp tiếp nhận thông tin thì Bạch Dương bỗng cất giọng trầm ấm, sau đó đưa nón bảo hiểm cho cậu:
- Nào, lên xe đi!
- Bạch Dương, hôm nay chúng ta đi taxi đi... _Xử Nữ từ chối đi moto, cậu khẽ thấp giọng:
- Tôi có chuyện muốn cho cậu biết trước!
...
- Vậy...
Sau khi nghe mọi chuyện từ Xử Nữ, Bạch Dương nghiêm túc lên tiếng:
- Cậu muốn kể chuyện này cho mọi người nghe?
- Ừ, hôm nay tôi phải đi trực, nên chuyện này có lẽ sẽ nói với họ vào giờ nghỉ trưa... _Xử Nữ suy ngẫm, chuyện này có vẻ khó hơn cậu tưởng:
- Nhân Mã, Bảo Bình, Kim Ngưu, Song Ngư và Thiên Yết có lẽ sẽ dễ dàng chịu lắng nghe chúng ta, nhưng vấn đề là... _Nói đến đây, cậu có chút e dè, Bạch Dương hiểu ý, liền đặt tay lên vai cậu, ngữ điệu vô cùng đáng tin:
- Về ba người còn lại, cậu không cần lo, tôi sẽ đảm bảo giúp cậu!
Khóe môi Xử Nữ chợt mỉm cười, mỗi lần như vậy, cũng chỉ có Bạch Dương là chỗ dựa vững chãi nhất.
.
.


Trường cao trung Zodiac...
Chẳng hiểu sao, tin đồn về Song Tử xuất hiện ngày càng nhiều trong trường. Có vẻ như sau khi bại lộ thân phận, mọi thứ về anh đều khiến người khác tò mò. Nào là gia thế, nào là thành tích học tập, nào là quan hệ bạn bè, đặc biệt là về lịch sử tình trường của anh. Quá hiển nhiên khi trước giờ, anh đều mang danh là đào hoa lãng tử, bạn gái đếm trên dưới cả chục người, những bạn gái cũ của anh, đều bị người khác tìm đến và dò hỏi đủ thứ chuyện.
Cũng không biết bắt đầu từ đâu, mà tin đồn Thiên Bình là bạn gái hiện tại của Song Tử đã lan ra khắp trường, trở thành một trong những chủ đề bàn tán sôi nổi nhất trường từ trước đến giờ. Sự kết hợp giữa K.C và Frozen còn gây sức hút hơn cả cặp đôi Sư Tử - Cự Giải trước đấy.
Nhưng, chính Thiên Bình lại là người mà bọn họ không dám tùy tiện tìm đến. Không dám đụng đến, nhưng bàn tán thì vẫn có thể.
Giờ ra chơi...
Canteen...
Xì xầm... xì xầm...
Kể từ tuần trước, canteen đã trở thành nơi quần tụ của nhiều học sinh để bàn tán những chủ đề nóng hổi của trường, mà lần này, cũng

1 2 3 »