Chap 23 + 24: Bắt được biến thái

Màu nền:
Font chữ:
Size chữ:
Chiều cao dòng:



--------------------------


CHAP 23: Tên biến thái thật sự 


Phòng Hội trưởng...


- Aissss... Mấy người bị gì vậy, tôi đã bảo là không phải tôi còn gì!


Sư Tử khó chịu lên tiếng, nhưng Xà Phu đáp lại:


- Tuy kết tội cậu thì có gì đó sai sai, nhưng mà cậu lại không có bằng chứng ngoại phạm, lại mặc đồ đen giống như miêu tả, nên nếu không tìm thấy hung thủ thật sự, thì cậu vẫn là người số một bị tình nghi!


- Gì mà không có bằng chứng ngoại phạm, tôi ra ngoài cùng Thiên Bình nhá, hơn nữa, mặc đồ đen cũng là một cái tội à?!


Sư Tử ức chế gạu lên, Thiên Bình cũng gật đầu với cái mặt không xúc cảm:


- Cậu ta đúng là ra ngoài cùng tôi.


- Và đúng là cậu ấy mặc đồ đen đến buổi tập luyện tối nay mà! 


Nhân Mã cũng lên tiếng nói giúp Sư Tử, nhưng Xà Phu vẫn kết án:


- Nhưng cậu ấy không ở bên Thiên Bình hoài, và chuyện cậu ấy mặc đồ đen đến phòng bóng rổ cũng chẳng minh chứng được điều gì!


- Này, Cự Giải, cậu biết không phải là do Sư Tử làm mà, cậu hãy nói giúp cậu ấy đi! 


Bạch Dương quay sang cầu cứu cô bạn cùng lớp – đồng thời cũng là người thích thầm Sư Tử. Cự Giải cười gượng:


- Xin lỗi, tớ có nói cũng vậy thôi, dù tớ biết rõ không phải cậu ấy, nhưng cậu ấy và tên hung thủ có quá nhiều điểm chung: cao lớn, mặc đồ đen và xuất hiện ở hướng đó!


- Thôi được rồi, tôi sẽ suy nghĩ lại, nếu các cậu tìm ra thủ phạm là người khác, thì Sư Tử vô tội, còn không, tôi sẽ kết án cậu ta giữa toàn trường, hạn chót là cuối tuần này, đồng ý chứ?


Cuối cùng, Xà Phu cũng lên tiếng cân nhắc. Cả đám mừng rỡ, nhất là Cự Giải:


- Tớ sẽ điều tra hết mình!


- Vậy là xong rồi đúng không? Chúng ta về thôi, cả buổi luyện tập khiến tớ mệt quá!


Song Tử vươn vai, Nhân Mã liền cười đáp lại:


- Nhưng tao có thấy mệt đâu!


- Mày mà mệt cái gì?! Có tập đâu mà lên tiếng! _Song Tử lườm Nhân Mã, nó nói như thật ấy.


- Aisss... Phiền thật! _Sư Tử vẫn còn khó chịu, Song Ngư liền đáp lại:


- Người nói câu đó là bọn này mới đúng!


- Gì chứ, cậu thử... 


Sư Tử đang định phát tiết thì nhận được cái vỗ vai của Thiên Bình, đành im miệng lại.


- Cậu về chung không Cự Giải? _Song Tử làm sao quên được Cự Giải chứ, nhưng Cự Giải lắc đầu:


- Tớ còn ở lại có chút việc với hội trưởng, các cậu cứ về đi!


- Yên tâm, Cự Giải giỏi võ lắm, về một mình cũng không sao đâu! _Bạch Dương khoác vai Song Tử, bước ra về, rồi quay sang vẫy tay chào Cự Giải:


- Bọn tớ về trước đây!


- Bye Bye!


Cự Giải khẽ cười nhìn cả đám dần dần đi xa, đặc biệt là bóng lưng có chút bực mình của Sư Tử... bằng mọi giá, cô sẽ tìm cho ra cái tên hung thủ thật sự ấy.


Nửa tiếng sau...


- Quái thật, rớt đâu rồi không biết!


Sư Tử nhìn mặt đất, nơi lúc nãy bị đám nữ sinh đè bẹp như đang tìm kiếm thứ gì đó. Chuyện là, Sư Tử về tới nhà thì phát hiện ra mình đã đánh rơi chìa khóa. Anh không muốn làm phiền tới giấc ngủ của mẹ nên đành vác xác đi kiếm. Nơi khả nghi nhất chỉ có thể là nơi lúc nãy anh bị đám nữ sinh bắt. Chứ nơi khác thì anh thua.


Quanh quẩn một hồi, Sư Tử chợt nhìn thấy vật sáng sáng nho nhỏ bị vùi trong cát, bước tới bới nó ra thì... May quá, tìm thấy rồi.


- Dạ, con đang trên đường về ạ, vâng, ba đừng lo quá, con gái ba là ai chứ! Vâng, con biết rồi, con sẽ về nhanh thôi! Chào ba!


Đang tính bước về thì một giọng nữ quen quen vang lên gây chú ý tới Sư Tử, anh nheo mắt nhìn cái dáng khập khiễng ở bên dãy lớp học ngay đấy, cơ miệng bất giác hoạt động:


- Cự Giải?


- Ủa? Sư Tử? Sao cậu còn ở đây???


Cự Giải ngạc nhiên nhìn Sư Tử đứng ở giữa sân, Sư Tử vẫn là làm cái bản mặt ngang ngang, gãi gãi đầu lên tiếng bất cần:


- Tôi tới để tìm đồ! Còn cậu?


- À, tớ ở phòng Hội học sinh có chút việc nên bây giờ mới về! 


Cự Giải cười nhẹ, con người cô là thế, lúc nào cũng không tự chủ mà nở nụ cười, dù biết Sư Tử sẽ không thích nhưng nó vẫn cứ...


- Mấy người kia đâu, giờ chỉ còn cậu? 


Không phải là câu "Nhìn nụ cười giả tạo v:" hay đại loại như vậy, mà là một câu hỏi khác, Cự Giải có chút bất ngờ, nhưng rồi giải thích:


- Bọn họ về trước rồi, tớ cần hoàn thành nốt vài điểm mấu chốt cho vụ trộm đồ để hỏi ba tớ, nên hơi lâu một chút! _Nói rồi Cự Giải bước đi một cách gượng gạo:


- Mau về thôi, đã trễ lắm rồi!


- Khoan đã! _Cự Giải đang bước buộc phải dừng lại, quay ra nhau thắc mắc nhìn Sư Tử:


- Có chuyện gì nữa sao?


Sư Tử không nói gì, tiến gần tới chỗ Cự Giải mà không rõ biểu cảm ra sao, anh ngồi xổm xuống trước mặt Cự Giải, bấy giờ mới cất giọng nhàn nhạt:


- Leo lên tôi cõng về!


- Hả???? _Cự Giải khó hiểu nhìn Sư Tử, cô có chút bối rối:


- Sao tự nhiên cậu lại...


- Chân cậu có vết băng vải thế kia, còn đi khập khiễng nữa, có đui cũng nhìn ra cậu có vấn đề! _Sư Tử cắt ngang lời Cự Giải như đang giải thích cho hành động của mình, Cự Giải ngạc nhiên, cơ hồ cơ miệng mấp máy:


- Sao cậu biết được, tớ đã cố gắng đi một cách bình thường nhất có thể rồi mà!


- Trước khi cậu biết tôi đang ở đây, tôi đã thấy cậu đi khập khiễng rồi! Mau lên, tôi không có nhiều thời gian đâu!


Sư Tử có chút nóng nảy trong câu nói, khiến Cự Giải dù không muốn cũng phải leo lên. Ra khỏi cổng trường, Cự Giải lên tiếng:


- Được rồi, cảm ơn cậu vì đã giúp tớ, tớ chỉ cần bắt taxi về là được!


- Cậu ngốc sao? Giờ này tưởng bắt taxi dễ lắm à? _Sư Tử lại nhàn nhạt cất lời, rồi bá đạo lên tiếng:


- Nhà cậu ở đường nào vậy?


- Hả???
.
.


Sáng hôm sau...


- Ô, chào buổi sáng Cự Giải! _Xử Nữ gặp Cự Giải trong phòng hội trưởng, cậu khẽ cười lên tiếng:


- Hôm nay trông cậu vui quá nhỉ?


- Hả, chào buổi sáng Xử Nữ, ý cậu là sao chứ, tớ có ngày nào u buồn đâu! 


Cự Giải cười cười, vui sao, tất nhiên rồi, vì tâm trạng cô đang rất tốt. Vì sao ư, tất nhiên là do ai đó rồi.


Hôm qua, Sư Tử đã cõng Cự Giải từ trường về tới tận nhà. Cô thực sự không biết cảm ơn anh như thế nào, cô có mơ cũng không ngờ người cô thích, người mà không ưa gì cô lại có thể giúp cô như vậy. Cậu ấy quả là một người tốt và có nhiều điểm rất men. Cứ nghĩ cậu ấy ghét cô lắm chứ. Và cả những lời nói lúc đó nữa, đó có phải là sự quan tâm không nhỉ, dù với tư cách là bạn bè, nhưng cô vẫn rất thích.


Kyaaaa, tại sao cô lại đổ cậu ấy chứ, dẫu biết cậu ấy đã...


- À đúng rồi Cự Giải, nghe nói cái vụ trộm đồ biến thái ngày hôm qua có dính líu đến Sư Tử lớp mình, cậu có thể kễ rõ...


- Đúng rồi! 


Đột nhiên Cự Giải đập tay một cái ngắt ngang lời Xử Nữ khiến cậu giật mình, đáp lại là gương mặt tươi tắn đầy sự quyết tâm của cô:


- Tớ phải mau chóng tìm ra hung thủ thực sự để minh oan cho Sư Tử mới được!


- À haha, nhưng cũng phải cho tớ biết rõ sự tình cái chứ!
.
.


Nhà vệ sinh nữ...


- Bảo Bình à~ Sao lâu quá vậy? Mày ngủ trong đó luôn rồi chắc?


Kim Ngưu dựa vào tường, dậm chân theo nhịp, chờ đợi Bảo Bình đang bận giải quyết ở trong. Bảo Bình đen mặt, lẩm bẩm trong miệng. Tự dưng uống phải hộp sữa hết hạn, đắng lòng đành phải ngồi lỳ ở đây.


- Ý!!! Sắp vào học rồi con kiaaaa!!!! Còn có một phút nữa à!!!! _Kim Ngưu lại tiếp tục réo lên, khiến Bảo Bình im lặng nãy giờ cũng phải quát lên:


- Bé bé cái mồm thôi con điên!!!


- Mày chắc nhỏ mồm quá! _Kim Ngưu có chút giật mình vì Bảo Bình đột ngột lớn tiếng, sau đó thì bỉu môi nói lại.


- Ê Kim Ngưu!


- Gì? _Kim Ngưu mặt nặng mày nhẹ trả lời, Bảo Bình líu ríu giọng:


- Mày xem mấy phòng còn lại có giấy không, lấy hộ tao coi!


- Này... 


Kim Ngưu đứng trước phòng Bảo Bình, nhỏ giọng, Bảo Bình liền mở é cánh cửa, thò tay ra lấy giấy...


- Con đã nói sẽ không chịu mà! Mẹ có gọi bao nhiêu lần cũng vậy thôi!!!!


- Hở??? 


Cả Kim Ngưu và Bảo Bình đều ngơ mặt khi cái giọng nói vừa rồi cắt ngang, đây chẳng phải là...


- Thiên Bình???


Kim Ngưu ngó mặt ra và ngạc nhiên khi thấy Thiên Bình vừa cúp máy. Thiên Bình không biết trong này có người, còn là đám bạn cùng lớp nên có chút ngoài ý muốn.


- Cậu... nghe thấy rồi à? 


Thiên Bình điều chỉnh lại tông giọng bình bình, mặt có chút vô hồn nhưng cũng có chút ngạc nhiên lên tiếng.


- Có chuyện gì khiến cậu không vui ư? _Kim Ngưu lên tiếng quan tâm, Thiên Bình trùng mắt, rồi bỏ đi:


- Không có gì đâu, cậu đừng quan tâm!


Cạch!


Thiên Bình vừa rời khỏi thì Bảo Bình bước ra, tất nhiên, cô cũng nghe những gì Thiên Bình đã nói:


- Là giọng của cậu ấy thật à? Trông không giống Thiên Bình cho lắm?


- Này Bảo Bình...


- Sao? 


Bảo Bình có chút lo cho sắc mặt của Kim Ngưu, bị thần tượng phũ phàng với mình, chắc nó buồn lắm...


- Tao vừa mới thấy nét mặt tức giận và ngạc nhiên của Frozen đấy ahaha~ Thật là một kỷ lục đáng ngưỡng mộ a~


Bỗng Kim Ngưu cười đắc chí, khiến Bảo Bình đen mặt lại... con này, giống mấy thằng cha tâm thần quá khích trong những bộ anime á.
.
.


Phòng giáo viên...


- Thầy Dương đang chủ nhiệm lớp 12S mà nhỉ?


- Vâng!


- Thầy giỏi thật đấy, mới vào trường đầu năm mà đã được làm giáo viên chủ nhiệm, lại còn lớp S nữa!


- Các cô quá khen, chỉ là một chút may mắn thôi!


- Nhưng mà thầy vừa trẻ, lại còn đẹp trai, chắc nữ sinh làm phiền nhiều lắm nhỉ?


- Phải đó, nếu thấy phiền phức, thầy cứ nhờ tôi giúp đỡ!


Ma Kết gắng cười gượng, ngày nào cũng thế, khi anh đang cuẩn bị vào tiết thì mấy cô giáo trong trường đều lượn lờ trước chỗ làm việc của anh, hỏi đủ điều. Nếu thấy phiền, thì mấy cô đây còn phiền hơn bọn nữ sinh nữa đấy.


Renggg... Renggg... Renggg...


- Tới tiết rồi, tôi đi dạy trước đây!


Tiếng chuông reo như vị cứu tinh của Ma Kết, anh nhanh chóng xách cặp rời khỏi, khiến mấy cô giáo khác tiếc nuối, thầm rủa cái chuông.


- Hừm... mấy cô cũng thật là, chẳng ra dáng giáo viên gì cả!


Một cô giáo đã gần tuổi về hưu bước ra khỏi phòng và lên tiếng, nói móc đám giáo viên nữ trẻ. Khiến họ chỉ biết cúi gằm mặt xuống, không dám nói gì.


Lớp 12S...


- Rồi, mấy đứa bắt đầu làm bài đi, đây là dạng bài este phổ biến trong cấu trúc đề thi, năm nào cũng ra cả!


Ma Kết đặt phấn xuống bàn, ra lệnh cho đám học sinh giải những bài tập hóa anh mới ra.


- Bảo Bình, em không khỏe à?


Cuối cùng, Ma Kết cũng phải lên tiếng. Từ đầu tiết tới giờ, anh luôn để ý, có vẻ như Bảo Bình có chuyện gì đấy, vì thấy sắc mặt của cô có chút xanh xao và không ổn.


- Tôi khỏe...


- Lúc sáng nó uống nhầm sữa hết hạn á thầy! Chắc nó bị đau bụng á!


Bảo Bình chưa nói xong thì Kim Ngưu đã hồn nhiên to mồm phát biểu.


- What? Vậy còn nằm đấy, mau xuống phòng y tế xin thuốc đi!!! _Song Tử cất giọng, rồi Nhân Mã xung phong:


- Để em đưa bạn ấy xuống phòng y tế nha thầy! _(Có mà lấy cớ trốn tiết)


- Mấy đứa cứ làm bài tiếp đi, để thầy đưa bạn ấy xuống!


Ma Kết phẩy tay, ý kêu Nhân Mã ngồi xuống. Rồi anh bước xuống bục, tới chỗ Bảo Bình và dìu Bảo Bình đi:


- Để thầy đưa em xuống phòng y tế!


- ...


Bảo Bình chẳng còn sức để phản kháng, chết tiệt, sao lại là ông thầy chứ, tất cả đều do cái mồm lanh chanh loắt choắt của con khỉ Kim Ngưu kiaaaa!


Sau khi Ma Kết đưa Bảo Bình ra khỏi lớp, cái lớp nó lại ồn ào náo nhiệt lên. Vụ hiểu lầm của Sư Tử bây giờ ai ai trong trường cũng biết nên anh chàng đã lần đầu sang nói chuyện với Cự Giải, để tìm ra tên khốn biến thái đó. Kim Ngưu và tụi Song Tử, Bạch Dương, Nhân Mã cũng nhiều chuyện tham gia giúp đỡ.


Xử Nữ vẫn làm bài, làm bài xong thì mới thoải mái giúp bọn kia được a.


Song Ngư ngồi chỏng cheo, dòm đám Sư Tử kia bằng ánh mắt vô thần, rồi dòm vô tập vở, sau đó quyết định nằm úp xuống bàn và nhắm mắt ngủ.


Thiên Yết lạnh lùng, nói không với mọi thứ xung quanh, ngồi làm bài với cái mặt lạnh tanh.


Thiên Bình ngồi ngay sau cái đám nhoi nhoi, nhưng chẳng có tâm trí đâu để quan tâm. Cự Giải thích Sư Tử mà, nên sẽ nhanh chóng tìm ra thủ phạm thật sự thôi.


Phòng y tế...


- À cô y tế, kê một liều thuốc đau bụng giúp tôi!


Ma Kết dìu Bảo Bình ngồi xuống, đồng thời lên tiếng cho cô y tế biết. Cô y tế thấy vậy, bước tới hỏi han Bảo Bình:


- Em bị sao thế? Bị đau bụng gì?


- Uống sữa hết hạn, cô kiếm đơn thuốc hợp lý giúp tôi!


Bảo Bình đang định mở mồm thì Ma Kết đã lên tiếng trước. Cô y tế gật đầu một cái rồi nhanh chóng đi lấy đơn thuốc.


- Thầy quay lại lớp mình đi, để em ấy lại tôi chăm cho! _Cô y tế thấy Ma Kết vẫn còn đứng đấy, đành lên tiếng. Ma Kết mới sực nhớ ra, cười hòa hảo:


- Vậy làm phiền cô, lát tôi xuống xem sau! _Nói rồi anh quay sang cười nhẹ với Bảo Bình:


- Em cứ nghỉ ngơi, có gì thầy sẽ báo với giáo viên bộ môn khác!


- Vâng, cảm ơn! _Bảo Bình u ám đáp lại, có gì vui đâu mà lúc nào cũng cười thế chứ.


- Này, cô hỏi nhỏ nhé?


Bỗng, cô y tế bước lại, đưa thuốc và nước cho Bảo Bình, nhỏ giọng:


- Em và Ma Kết đang hẹn hò à?


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Net