Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

CHAP 1: Bỏ cuộc

Tùy Chỉnh

- Jeon Jung Kook.
- Hử?
- Khi nào chúng ta mới được debut đây?
- Jung EunBi, sao tớ biết được chứ, bây giờ chỉ còn cách tập luyện thôi.
Hai đứa nhỏ, một trai một gái, ngồi ở góc của một phòng tập, quần áo , đầu tóc nhễ nhại mồ hôi. Lát sau lại nghe hai tiếng hát trong trẻo và trầm ấm hòa với nhau. Được một lúc lại nghe tiếng nhạc xập xình cùng những bước nhảy đều đều.
--------------------------------------------
- Mẹ ơi, con mới về.
EunBi khép cửa lại, vào phòng khách mà ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa
- Con mệt lắm sao? Vô tắm rửa rồi ra ăn cơm , mẹ nấu gần xong rồi.
-Dạ.
Con bé chạy vào phòng tắm, ngâm mình trong lòng nước ấm dễ chịu. EunBi đang do dự, liệu nó có nên tiếp tục làm thực tập sinh hay không? Nó thực sự rất muốn được hát trên sân khấu nhưng lại sợ, sợ mình không được debut rồi năm tháng thanh xuân bị chôn vùi ở phòng tập. Tự nhiên con bé thấy nản.
EunBi cho mình một bộ đồ thoải mái màu vàng hình chú vịt con, ngồi vào bàn, con bé lễ phép mời mẹ ăn cơm.
- Hôm nay ba lại trực ca đêm hả mẹ?
- Ừ! Ba con vừa đi lúc nãy đó. - Mẹ gắp cho EunBi miếng cá vô chén cho cô - Mà ngày mai ngày nghỉ, chúng ta đi đâu đó nhé?
- Nhưng ngày mai con có buổi đánh giá rồi ạ. - EunBi nhìn mẹ.
- Không sao đâu. Dịp khác vậy.
Từ ngày EunBi trở thành một thực tập sinh, thời gian biểu của nó chẳng có một thời gian trống.

-------------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau, mới hơn 6h sáng EunBi đã đi tới công ty. Bỗng thấy Hwang EunBi, một con bé đã cùng chung nhóm nhảy khi còn nhỏ và bây giờ là thực tập chung công ty, vừa đi vừa nhắm nghiền hai mắt.
- Con bé kia, té đấy. - Jung EunBi đánh vào vai  Hwang EunBi
- A!!! Unnie, đau quá.
- Đáng cho cô tỉnh ngủ.
Cả hai kéo nhau vào phòng tập, vừa đi vừa nói đủ chuyện, miệng cứ tươi cười cả lên.
Buổi đánh giá hoàn thành rất tốt, cả JungKook, đôi EunBi thể hiện rất tốt khả năng của mình. Cánh cửa bỗng mở ra, một người đàn ông bước vào, đó là chú Bang Shi Hyuk - CEO của công ty.
- Chúng ta sẽ cho ra mắt một nhóm nhạc nam. Sẽ dựa vào buổi đánh giá này mà quyết định ai là người được chọn.
- Cậu nghĩ tớ có được debut ko? - Jung Kook hỏi khẽ Jung EunBi.
- Có thể. Cậu có tài năng rất tốt mà.
Bây giờ công ty cho ra mắt một nhóm nhạc nam thì phải bao lâu nữa mới tới lượt cô đây. Có lẽ phải hơn 3 năm nữa. Cô luôn được đánh giá có khả năng rất tốt, trong các buổi đánh giá vẫn thường đứng hạng cao nhưng tới giờ vẫn chưa có tương lai nào hứa hẹn cho cô.
- Kim Nam Joon, Min Yoongi, Jeon JungKook, Kim Tae Hyung, Kim Seok Jin Jung Ho Seok. Sáu đứa tập luyện chăm chỉ đi, tháng sau tiến hành kiểm tra lần nữa.
Giọng chú Bang vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của EunBi. Bên cạnh JungKook mừng không nói nên lời.
- Bây giờ chúng ta không được tập nhảy chung  nữa hả Ho Seok oppa? - Hwang EunBi ngước lên nhìn Ho Seok.
Ho Seok nhìn cô bé thấp hơn mình cả một cái đầu, buồn rầu nói:
- Có lẽ vậy, nhưng vẫn có thể gặp nhau mà.
- Biết là vậy. Nhưng....
- EunBi à, oppa phải debut mà, phải được tập luyện riêng chứ. - Jung EunBi nhẹ nói. Cô cũng buồn không kém.
- JungKookie, Ho Seok hyung, thầy gọi chúng ta kìa.
Kim Tae Hyung đi tới, cả ba ra khỏi phòng tập. Trước khi đi, cả ba đều quay lại nhìn đôi EunBi, nở nụ cười động viên rồi mất hút sau cánh cửa.
_______________________________________________________
Jung EunBi với Hwang EunBi đi đâu, làm gì cũng có nhau. Đã được 1 năm từ khi JungKook và 2 người kia được đào tạo riêng để debut. Có thêm 1 người nữa là Park Jimin. 1 năm qua, Jung EunBi đã suy nghĩ rất nhiều.
"Cốc... Cốc ....cốc..."
- Vào đi.
Jung EunBi mở cánh cửa bước vào, kính cẩn chào chú Bang.
- Có chuyện gì sao EunBi?
- Chú à, cháu nghĩ mình sẽ dừng việc thực tập sinh.
- Sao vậy, cháu đang làm rất tốt mà.
- Cháu cần tập trung vào việc học cháu nghĩ thế. Với lại cháu sợ mình sẽ không được ra mắt.
- Sẽ được chứ. Cháu có đam mê và tài năng mà.
- Nhưng cháu nghĩ mình nên dừng lại thôi.
- Vậy cháu hãy cho mình thời gian nghỉ ngơi, nếu được hãy quay lại nhé.
- Dạ.
EunBi nở nụ cười chào chú CEO rồi ra về.
Con bé quay trở lại phòng tập. sắp xếp đồ đạc vào chiếc balo to đùng. Vì bây giờ là giờ nghỉ trưa nên phòng tập không có ai. Jung EunBi đảo mắt quanh phòng tập, góc nào cũng có kỉ niệm về những buổi tập luyện có vui, có mệt, có đam mê với JungKook, EunBi nhỏ, các bạn hay các anh sắp debut cùng Kookie.
Bỗng cánh cửa được mở ra một cách mạnh bạo và đóng lại một tiếng "ẦM!!!", khỏi nhìn cũng biết là là con bé nghịch ngợm Hwang EunBi rồi.
- Unnie, unnie! Hôm nay chị tập hát cho em nhé. Rồi chúng ta tập nhảy bài mới.
- Hôm nay chị không tập đâu. - EunBi lớn mỉm cười nhẹ.
- Sao vậy ạ? Ngày mai em trên trường cả ngày rồi, không tập được, hay mốt ta tập nhé?
- EunBi à, chị không còn làm thực tập sinh nữa. Chỉ nghỉ từ chiều nay rồi.
- Unnie, trò đùa của chị vẫn nhạt như xưa. - Hwang EunBi bĩu môi
- Chị không đùa đâu. Em không thấy chị đang xếp đồ sao?
Hwang EunBi nhìn xuống balo, đôi giày nhảy chị nó hay để ở góc phòng nay được treo bên quai của chiếc balo, hộc tủ của chị ấy vẫn hay có một chiếc áo thun trắng và một chiếc quần đen nay lại trống không. À, trên cánh tay cầm của cửa phòng tập hát không còn một dây ruy băng đỏ mà chị EunBi vẫn treo ở đó nữa. Hwang EunBi dường như nhận ra: Chị nó đang nói sự thật rồi.
- Chị EunBi à - giọng nó run run - Không được, không được đâu. Chị đi thì ai luyện tập với em. Rõ ràng chị nói chúng ta sẽ debut cùng nhau mà.
Mắt con bé đỏ hoe, bọng nước, lần đầu tiên Jung EunBi thấy Hwang EunBi khóc.
- Nếu được chị sẽ quay lại mà. Em luyện tập tốt nhé nhưng đừng quá sức, chấn thương trên vai em sẽ dễ tái phát đấy. Ăn nhiều lên, đừng giảm cân quá rồi mất sức.
Hai đứa ngồi nói chuyện, EunBi nhỏ nước mắt tèm lem tiễn chị về, nó cứ đứng ở cửa, nhìn Jung EunBi khuất dần sau đám đông trên phố.
Ngay lúc đó, Ho Seok cùng 6 người kia cũng trở lại công ty sau khi đi ăn với nhau, mới đến cửa công ty đã thấy Hwang EunBi mặt mũi đầy nước mắt đứng đó thì ngạc nhiên, bu quanh cô em gái.
- EunBi nhỏ à, sao em đứng đây khóc thế. - Ho Seok hỏi.
- Em nghĩ từ giờ không cần thêm chữ nhỏ ra sau tên em nữa đâu.- con bé buồn hiu
- Sao lại không cần. Em và EunBi lớn cùng tên mà, phải gọi vậy để dễ phân biệt chứ. - Nam Joon nhìn cô.
Tự nhiên con bé nức nở, khóc to hơn, nói ngắt quãng:
- Eun.... EunBi unnie.... Chị.. ấy không.... làm.... thực tập.... sinh nữa.... Chị ấy.... nghỉ rồi....Chị ấy mới.... đi về rồi.....
- Sao? Em nói thật hả? - Jung Kook hét lên.
EunBi nhỏ gật đầu lia lịa, tay chùi nước mắt. Jung Kook nhìn về phía dòng người ngược xuôi trên phố. Đột nhiên thấy lòng nghẹn lại.