Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

DAY 12

Tùy Chỉnh

Từ sau hôm đó, Y/n đã bắt đầu có triệu chứng lạ. Em ấy thường xuyên đau đầu và nôn mửa khá nhiều, thậm chí còn co giật mạnh. Tôi cố gắng cho em ấy ăn thứ gì, em ấy lại nôn hết ra những thứ đó.
Chết tiệt thật, tôi không thể đem em tới bệnh viện của con người được. Nếu em xuất hiện ở đó, chưa cần biết em bị gì nghiêm trọng hay không, họ sẽ tóm gọn em ngay tức khắc.
Bây giờ tôi mới nhớ ra, khoảng thời gian tôi theo dõi em, em thường xuyên uống loại thuốc gì đó mà tôi không thể nhìn rõ được. Chắc loại thuốc này sẽ giúp được em, tôi tức tốc về lại căn nhà cũ của Y/n.
"May quá! Bọn họ vẫn chưa chuyển hết đồ đạc của em ấy đi!"
Tôi mau chóng lục tung mọi thứ hết lên để tìm loại thuốc đó:"Đây rồi!". Lấy được lọ thuốc, nhưng trên đấy lại không ghi thứ gì cả, làm sao tôi có thể biết được em ấy đang bị bệnh gì? Tôi cất lọ thuốc đi và tức tốc về với Y/n.
Đỡ em ấy dậy cho uống một liều, nhìn em ấy đã khá hơn. Em bớt đau đầu và cũng không còn nôn nữa. Tôi xuống dưới lầu chuẩn bị một đĩa bít tết cho em.
Đút em ăn từng miếng, lúc này gương mặt em đã hiện ra sự vui vẻ, không còn dè chừng hay sợ hãi tôi như trước nữa. Tôi rất mừng vì điều này.
Nhưng đôi khi tôi lại có cảm giác bất an khi triệu chứng đau đầu của em xuất hiện ngày càng nhiều. Đôi khi món ăn ấy tôi đã nêm nếm đủ vị, nhưng em lại bảo chúng nhạt nhẽo không chút vị gì cả, hoặc đôi khi tôi hái cả giỏ hoa lên cho em, em lại không cảm nhận được mùi gì. Tôi rất lo lắng cho em.
Tôi có nên hỏi Smiley về bệnh của em ấy không? Nếu tôi đem em xuống phòng anh ta và bị người khác bắt gặp thì sẽ ra sao? Tôi sợ họ sẽ đem em rời khỏi tôi. Nhưng lọ thuốc này có thể sẽ giúp được em một thời gian nữa, tôi phải nhân cơ hội này hỏi Smiley về bệnh của em.
Tôi bí mật tới phòng của Smiley lúc nửa đêm, anh ta nhìn tôi với một ánh mắt hiếu kì:"Anh cần gì?". Tôi đưa lọ thuốc của Y/n ra:"Hãy kiểm tra giúp tôi lọ thuốc này?".
"Anh lấy chúng ở đâu?"
"Không cần biết nhiều, chỉ cần xem đó là thuốc gì?"
"Nhờ vả người khác mà nói giọng khó nghe quá đấy! Đợi tôi một chút!"
Ngồi im nhìn anh ta lôi hết dụng cụ đến dụng cụ khác để kiểm tra loại thuốc đó. Tôi sốt ruột chờ đợi, không biết là em ấy đã gặp bệnh gì mà phải dùng thứ thuốc kì lạ này.
"Có kết quả rồi! Là Steroid!"
"Đó là gì?"
"Một loại thuốc giúp ức chế cơn đau!"
"Cơn đau?"
"Anh lấy lọ thuốc này từ ai?"
"Là ai anh không cần biết!"
Nói rồi tôi rời khỏi phòng của Smiley, vậy là em chỉ bị đau đầu thôi. Không có gì đáng quan ngại, em ấy uống hết lọ thuốc chắc chắn sẽ hết bệnh.

Về lại căn phòng nơi thiên sứ của tôi đang yên giấc, tôi khẽ vuốt nhẹ gương mặt hồng hào của em, đặt nụ hôn lên đấy, tôi ôm em chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi cử động mạnh từ em. Em đột nhiên la lớn, hoảng sợ và lùi xa ra khỏi tôi, miệng lẩm bẩm:"Anh là ai, tại sao tôi lại ở đây?". Tôi ngạc nhiên, hôm nay em ấy lại có trò mới à?. Tôi kéo tay em lại ôm vào lòng:"Em đang giả ngốc sao?". Đột nhiên cơn co giật của em lại kéo đến, lần này lâu và mạnh hơn hôm qua, sắc mặt em xấu đi, miệng ú ớ không nói nên lời. Tôi hoảng loạn, nhanh chóng cho em uống thuốc. Vài phút trôi qua, cơn co giật đã hết, em mệt mỏi nằm trên giường thở dốc.
Lúc này em đang trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, em liên tục gọi tên tôi. Tôi lo lắng nắm lấy bàn tay run rẩy của em, tôi có cảm giác.. em sẽ lại rời xa tôi mãi mãi.
Hôm qua em vẫn còn tươi cười vui vẻ với tôi, sao đột nhiên lại trở nên như thế này. Chẳng lẽ em bị nhiễm Slender sickness? Nhưng em còn chưa tiếp xúc với ông ta, sao có thể được?
Tôi ngồi đấy nhìn em trong lo lắng, cố lục tung trí óc đang rối bời lên, làm sao để loại bỏ thứ bệnh chết tiết này đang hành hạ em?
Có lẽ em bị cơn đau vật cơ thể quá mức, em thiếp đi trong trạng thái mệt mỏi vô cùng. Tôi cảm thấy bản thân mình thật vô dụng, chỉ biết đứng đó nhìn em bị căn bệnh lạ hành hạ em từng giờ từng phút.
Trong lúc ngủ, em lại liên tục co giật và chảy rất nhiều mồ hôi, chỉ một lúc chiếc gối em đang nằm đã thấm ướt hết một vùng. Em thở gấp trong sự khó khăn, nhìn ngực em phập phồng lên xuống nặng nề, tôi lại đỡ em dậy cho em uống thuốc tiếp. Bây giờ chỉ có lọ thuốc đấy mới giúp em chống chọi lại được với nó.
Tôi không thể chứng kiến em rơi vào tình trạng này nữa. Tôi tức tốc bế em xuống phòng của Smiley.
"Rầm!"-Tôi đạp tung cánh cửa phòng
"Smiley, làm ơn hãy cứu lấy em ấy!"
Anh ta quay ra, đưa đôi mắt đảo qua đảo lại trên cơ thể Y/n, lại nhìn tôi một lượt, anh ta nói:"Chắc đây là chủ nhân của lọ thuốc anh đưa cho tôi."
Tôi nhìn xuống tờ giấy Smiley đang cầm, đó có vẻ là thành phần và tác dụng của thuốc. Nhưng việc của tôi bây giờ là đem em đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng đặt em xuống, cơn co giật của em lúc này đã đỡ hẳn, cũng không còn chảy mồ hôi nhiều nữa.
Smiley nhìn tôi:"Sao anh lại đem con người về đây?". Tôi im lặng, tôi biết là tôi đã phạm vào điều cấm của căn biệt thự này. Nhưng bây giờ tính mạng của em ấy đang lâm vào nguy hiểm, tôi không thể cứ đứng đó nhìn em bị căn bệnh hành hạ được.
"Xin anh hãy cứu em ấy, em ấy rất quan trọng với tôi! Tôi không thể đánh mất người tôi yêu thương thêm một lần nào nữa! Xin anh..!"
Nhìn mặt Smiley khá miễn cưỡng, nhưng cũng đành phải đồng ý.
".... Được rồi, nhưng... nếu Slender có phát hiện ra chuyện này, tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho anh đâu."
"Tôi biết rồi, làm ơn hãy cứu lấy em ấy!"
"Anh hãy ra góc ghế kia ngồi, để cô ấy cho tôi!"
Trải qua 30 phút thử nghiệm máu và một số thứ khác như biểu hiện của cơ thể hay triệu chứng thường xuất hiện. Smiley cầm tờ giấy vừa được in ra, bước tới gần tôi, vẻ mặt anh ta có vẻ nghiêm trọng:
"Y/n của anh, cô ấy ..."
"Em ấy làm sao?"
"Cô ấy... đã bị u não giai đoạn cuối.."
Tôi sững sờ, không tin những gì tôi vừa nghe được, tôi gặng hỏi lại:
"Làm sao có thể? Mới hôm kia em ấy vẫn còn bình thường mà, sao lại... u não... giai đoạn cuối..?"
"Thứ thuốc hôm qua anh nhờ tôi kiểm tra, đó là loại thuốc giúp ức chế cơn đau do sự di căn của tế bào ung thư! Và khoảng thời gian anh thấy cô ấy vẫn bình thường là do trước đây cô ấy đã dùng một số lượng khá lớn thuốc này!"
"Vậy...... em ấy...... được bao lâu... nữa?"
"5 ngày.. Và tôi rất tiếc về điều đó!"
"Nếu tiếp tục cho em ấy uống thuốc đó... em ấy sẽ sống lâu hơn phải không?"
"Không! Nếu anh tiếp tục để cô ấy uống, cô ấy sẽ bị tác dụng phụ của thuốc ảnh hưởng ngược lại! Bởi vì Y/n của anh đã dùng loại thuốc này khá lâu và còn dùng với số lượng lớn, tôi sợ là sức đề kháng của Y/n sẽ không chịu nổi nữa, sẽ phát sinh nhiều bệnh và khiến cô ấy ra đi nhanh hơn!"
"Vậy... thật sự chỉ còn 5 ngày thôi sao?"
"Tế bào ung thư đã di căn xung quanh não của cô ấy rồi. Không thể cứu vãn được nữa, tôi sẽ điều chế thuốc mới để ức chế cơn đau của Y/n. Tôi chỉ có thể giúp anh đến đây thôi, hãy dành thời gian còn lại bên cô ấy."
"Tôi biết rồi... cảm ơn anh.."
Tôi im lặng đến bên em, nhẹ nhàng bế em lên, trở về lại căn phòng. Đầu óc tôi rối bời, thật không ngờ, ông trời lại ác độc như vậy, lại nhẫn tâm cướp em rời khỏi tôi một lần nữa.
Khuôn mặt tôi méo mó, cảm xúc lẫn lộn, tôi không thể chấp nhận được sự thật tàn nhẫn này. Em đến bên tôi nhanh bao nhiêu, em lại vội vã rời xa tôi nhanh bấy nhiêu. Thiếu em, tôi không biết phải làm thế nào, phải sống ra sao, tôi nổi điên mất.
Về lại căn phòng của tôi, khẽ đặt em xuống giường để tránh em giật mình tỉnh giấc, tôi vuốt ve khuôn mặt và mái tóc em, tim tôi quặn thắt lại, nó thật khó chịu. Em chỉ còn 5 ngày để ở lại bên tôi, tôi không muốn như vậy. Em đã hứa sẽ ở lại bên tôi mãi mãi mà, sao bây giờ em lại vô tình rời khỏi tôi như vậy?
Dù không muốn chấp nhận sự thật tàn khốc này, nhưng tôi đành phải thuận theo lẽ tự nhiên. Có lẽ ông trời đang trừng phạt tôi, luôn cướp đi những thứ quan trọng với tôi và em cũng không ngoại lệ. Tôi đã dành rất nhiều thời gian và công sức mới có được em, bây giờ căn bệnh khốn kiếp ấy lại đang từng ngày giết chết em. Tôi tuyệt vọng, muốn khóc nhưng lại không thể nào khóc được. Tôi thẫn thờ nhìn ra cửa sổ, bầu trời hôm nay như đang tiếc thương thay cho em. Buồn bã và tối tăm!
Nguyên cả ngày hôm đó, tôi chỉ ngồi thất thần nắm lấy bàn tay em, khuôn mặt đờ đẫn, đôi mắt vô hồn. Bây giờ mọi thứ trong mắt tôi đã sụp đổ hoàn toàn, nó đã quay trở về với màu sắc trắng đen nhạt nhẽo vốn có.
Tôi sẽ chăm sóc em, yêu thương em, ở cạnh em những ngày còn lại cho đến khi em trở về với thiên đường của em.
Tôi yêu em, thiên sứ của tôi.