Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Day 4.1

Tùy Chỉnh

Tôi linh cảm có điều gì đó không an toàn khi ở đây, cảm giác như nhiều ánh mắt đang theo dõi đoàn của tôi một lượt mà không ngừng nghỉ. Về lại chỗ trại, tôi luôn nhìn mọi phía xung quanh mình, tôi chưa bao giờ bị kích động đến như vậy.
Cơn gió thoảng qua, lá cây xào xạc tạo nên bản du dương êm tai, vài chiếc lá úa tàn héo hắt rơi xuống tựa như lông chim nâu sẫm từ từ rớt tự do xuống chân tôi...
Cố gắng bình tĩnh giữ trạng thái một cách tự nhiên nhất, tôi bám sát F/n một bên không rời. Mặt ngoài tôi luôn gắng nở một nụ cười méo mó để không bị chú ý, nhưng mặt trong lại vô cùng hoảng loạn.
Đoàn ăn no nghỉ ngơi xong, họ đứng lên và tiếp tục chuyến đi của mình. Băng qua rừng thông, bọn tôi lại chui rúc vào một khu rừng ẩm ướt. Trong đấy thực sự rất lạnh, đó là đối với mọi người, còn tôi...trên trán đang vã mồ hôi hột.
Khung cảnh khu rừng như một bức tranh huy hoàng tuy đẹp đẽ nhưng lại mang một sự chết chóc đáng sợ. Đám rêu màu xanh ngã vàng mọc lổm chổm trên những thân cây già cõi, tán cây khua từng đợt tạo nên bản nhạc rợn tóc gáy. Mặc dù đang là ban ngày nhưng tôi có thể nhận thấy rằng đây là ban đêm, nguyên cả khu rừng này đầy ắp những cây to che hết ánh nắng mặt trời lẫn ánh sáng ban ngày làm cho mọi người khó tìm đường đi. Nếu bị lạc trong đây thì chỉ có đường chờ chết, xung quanh chỉ đều là cây và cây, không hề có một lối mòn dù chỉ là mờ nhất.
Chúng tôi tiếp tục đi, tiếp tục đi cho đến khi hiện ra trước mắt cả đoàn là một bãi cỏ xanh ngát tận chân trời. Mọi người mừng rỡ vì cuối cùng cũng đã tới được đích đến. Quanh bãi cỏ là bốn góc được bao phủ bởi rừng dày đặc, họ reo hò sung sướng vì đã tìm được nơi đẹp như này. Còn riêng tôi, nỗi hoang mang ngày càng lấn sâu vào trong tâm trí tôi, tôi không điều chỉnh được nhịp thở của mình mà thở dốc như vừa mới chạy một quãng đường xa xôi.
F/n nhận thấy có điều gì đó không ổn đối với tôi, cô ấy liền kéo tay tôi ra chỗ khác và hỏi:"Từ lúc cậu bị ngất tới giờ, mình cảm thấy cậu có điều gì đó đang giấu mình đấy Y/n! Hãy kể cho mình nghe, điều gì làm cậu hoảng sợ đến vậy?". Bị F/n hỏi dồn ép cộng với đôi mắt sắc lẹm của cô ấy đang chằm chằm nhìn tôi, tôi không thể gạt bỏ mà phải kể hết ra với F/n. Tôi đã thuật lại hết những gì mình đã thấy, mình đã nghĩ suốt từ trưa đến giờ cho cô ấy nghe. Bỗng F/n phá lên cười:"Ôi người bạn ngốc của tôi ơi!! Điều gì đã làm cậu đến nông nỗi này? Thì ra là như thế đó à! Không sao đâu, chắc là do cậu ảo tưởng đó mà!". Tôi cố gắng làm cho F/n hiểu được chuyện này quan trọng đến như thế nào vì linh cảm của tôi không bao giờ sai.. Và...cô ấy bỏ ngoài tai.
Ngồi một mình dưới bãi cỏ xanh mướt, làn gió mát thoang thoảng ùa vào mặt tôi tựa như những hạt mưa li ti đầu mùa nhỏ giọt lên, tôi hít thở một hơi thật sâu rồi ngẫm nghĩ lại những cảm giác mà tôi đã gặp từ sáng tới giờ.
Nào là bất an, lo lắng, sợ hãi,.... Tôi không hiểu được! Người đàn ông hồi sáng ấy... Hắn là ai, và hắn sẽ làm gì tối nay cùng với nụ cười đáng sợ đó. Tôi sợ rằng..hắn sẽ làm điều gì đó rất kinh khủng đối với đoàn của tôi. Suy nghĩ một hồi lâu, trời cũng đã chập choạng tối, tôi đứng dậy và đi tới chỗ F/n lấy vài viên kẹo ngậm, tiện nói với cô ấy:"Lát mình sẽ không ăn đâu. Phần của mình nhường cho cậu hết đấy!". F/n nở một nụ cười đầy láo cá:"Tớ ăn xong rồi thì đừng than đói nhé!". Tôi gật đầu rồi ra chỗ yên tỉnh ngồi.
Tôi vẫn không sao chưa nguôi được nỗi lo lắng ấy, nếu có chuyện gì với F/n, chắc...tôi sẽ không sống được mất. Khoảng 10h30 đến 11h, hội bạn của F/n rủ nhau đi vô khu nhà ma bỏ hoang gần đây. Tôi không biết rằng là có nhà ma ở đây, nghe nói những người đi ngang qua đó thì sẽ thấy những cái bóng đen lướt qua trong nhà hoặc gần đó. Tôi không hứng thú mấy nên chỉ ngồi cạnh lửa trại mini tôi tự làm, trước khi F/n đi, tôi dặn cô ấy nếu có chuyện gì phải lập tức về đây ngay và đưa luôn cho cô ấy chiếc tai nghe kết nối tín hiệu tôi vừa mới mua tuần trước. F/n bảo tôi quá lo xa và đừng lo lắng, nhưng tôi cảm thấy không yên tâm và muốn cô ấy ở lại đây với tôi, cô ấy cười rồi chạy vụt đi mất.

Sau khi F/n đi, tôi ngồi bên cạnh lửa trại và ngâm nga vài lời bài hát mà tôi thích. Cố gắng trấn tĩnh khi nhìn về phía khu rừng tối tăm kia, tôi lại cảm giác có ánh mắt đang nhìn tôi chằm chằm. 1 phút rồi 2 phút, vẫn cái cảm giác rợn tóc gáy đó, vẫn ánh mắt đang dõi theo đó, khi tôi không thể chịu được nữa, tôi thu hết can đảm và đứng phắt dậy, đi tới nơi đó và nói:"Ai ở đó!". Đáp lại tôi là một sự im lặng đến chết người, bỗng tai nghe kết nối với F/n reo lên, tôi nhanh tay mở loa và nghe thấy tiếng hét và tiếng thở hỗn hễn của cô ấy:"Y/n... Cậu hãy mau đến đây, xin cậu đấy. Làm ơn nhanh lên!"
Tôi hoảng loạn quẳng luôn tai nghe và chạy vụt ngay vào lối đi của F/n. Tiếng bước chân giẫm lên lá khô ngày một rõ, tôi nhìn xung quanh trong bóng tối và nhận ra rằng nhiều bóng đen đang chạy theo tôi.
"Vụtt"-Một con dao bay thẳng qua mặt tôi, tôi né được nhưng con dao đó quá nhanh khiến mặt tôi mang một vết máu chảy dài. Tôi không quan tâm, đưa tay lên lau vết máu và chạy về phía F/n càng nhanh càng tốt. Tới nơi, tôi thật sự...sốc. Khung cảnh nơi đây y hệt như tôi đã tưởng tượng, máu me be bét loang lổ, nhiều thây không toàn thân nằm la liệt. Tôi cố bình tĩnh lại và chạy đi tìm F/n, chết tiệt thật, giá như lúc đó tôi không ném chiếc tai nghe đi thì bây giờ đã tìm được cô ấy rồi, F/n, tôi xin cậu, đừng để bị thương đấy.
Thấy một con dao sáng loé trên mặt đất, tôi tiện thể nhặt lên để làm vũ khí phòng thân mặc dù không biết thứ này là của ai. "Tại sao tất cả lại như thế này! Kẻ nào đã làm?!"-đó là những gì tôi nghĩ khi nhìn qua từng xác chết hội bạn của F/n. Một cơn buồn nôn chợt kéo đến khiến tôi nôn khan, lạ thật, từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ bị nôn khi gặp những cảnh này, hay là do mùi quá nồng?
"F/nnn... Cậu đang ở đâuuuuuuu!"- tôi hối hả chạy đi tìm cô ấy xung quanh gần đó.
"Chào.."-Chợt một người đàn ông xuất hiện.
"Khoan..anh là..!"-Tôi mấp máy nói không nên lời. Đó là người đàn ông hồi sáng, hắn ta muốn làm gì. Tôi nuốt nước bọt, chờ động tĩnh từ hắn, rồi hắn cười và nói:"Tôi biết bạn của cô ở đâu đấy!". Tôi tức giận hét lớn:"Trả cô ấy lại đây đồ khốn!!"
Hắn ôm miệng cười như đang khinh bỉ tôi, rồi hắn nói:"Tôi sẽ trả lại F/n cho cô, nhưng với 1 điều kiện là.. Cô sẽ phải theo tôi và không bao giờ được gặp lại bạn của cô nữa".
Tôi muốn em thuộc về tôi, Y/n
Tôi như chết sững ở đó, hắn là tên khốn nào mà dám ra điều kiện với tôi. Còn nói tôi sẽ không bao giờ được gặp F/n nữa chứ.
"Thật lố bịch"-Tôi cười." Anh là cái gì mà nói thế với tôi. Anh nghĩ tôi sẽ nghe theo lời anh sao!". Hắn nhìn tôi, nhìn theo một ánh mắt ác thú.
Tôi xin em Y/n. Xin hãy thuộc về tôi. Tôi sẽ không làm tổn thương em nữa...



Éc éc, giờ mới ra truyện chap mới được.
Xin lỗi vì sự quay lại một cách chậm trễ như thế này ~T_T~
Cảm ơn đã chờ đợi truyện của con au ml này.
Hãy thưởng thức đón chờ chap sau nhé.
Một lần nữa xin cảm ơn mọi người. <3