Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

s.sexuality

Tùy Chỉnh

- ưm...aaa
- jungkook đừng mà...mạnh quá!
- rên tên tao, nhanh lên.
- ju..jung..aaa
gã từng nhịp cứ thế mạnh hơn, mặc em có cào cấu vang xin thế nào thì gã vẫn không dừng lại. ngược lại, nó càng làm gã kích thích hơn thôi.
- rên tên tao. jeon jungkook!
- jung..kook..jeon jungkook.
gã cứ thế thỏa mãn bản thân, một dòng tinh dịch trào ra nóng đến nổi khiến em ưỡn người lên. gã vẫn chưa thấy đủ nhưng do thấy em đã mệt nên gã cũng thôi.
gã bế em vào phòng tắm để vệ sinh và dọn dẹp lại giường. mỗi lần gã về nhà, ngoài thỏa mãn nhu cầu tình dục thì chẳng còn gì khác.
gã chẳng phải chủ tịch cũng không phải người có máu mặt, gã đơn giản chỉ là nhiếp ảnh gia. mỗi ngày đều phải dậy sớm, đi kiếm tiền như bao người khác nhưng gã lại phung phí tiền vào việc đi mua một đứa trẻ chỉ khoảng mười mấy tuổi để phục vụ cho mình.
- chú đi đâu vậy?
- đi làm.
- bây giờ chỉ mới 4 giờ sáng thôi mà, chú đi sớm làm gì?

- xem ra em vẫn còn tỉnh táo để biết bây giờ 4 giờ nhỉ? lần sau mạnh hơn nhé.
nói rồi gã đi khỏi phòng. em bây giờ mới cảm nhận được cơn đau phía dưới, mỗi lần như thế em cũng chỉ cố chịu cho qua. jungkook gã mua em chỉ vì chuyện này, em có từ chối cũng không thể.

tính ra thì em được gã bao nuôi đã gần năm tháng rồi nhỉ. ấy vậy mà cái việc thỏa mãn gã em vẫn chưa làm quen được. lần đầu của em cũng bị gã lấy đi ngay đêm đầu tiên em chỉ tiếc tại sao không đòi hỏi cái giá cao hơn mà lại để gã lấy đi dễ dàng như vậy?
tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ đó, tên người gọi hiện lên trên màn hình làm em có chút hoảng hốt.
- alo. mẹ à
- ami. mẹ gọi để hỏi thăm con, thấy con bắt máy mẹ mừng quá.
- con vẫn khỏe mà mẹ. sức khỏe của mẹ dạo mày sao rồi.
- tiền con gửi mẹ chỉ dùng một ít để mua thuốc, số còn lại mẹ cất rồi. lần sau, con đừng gửi cho mẹ nữa, tiền con gửi nhiều quá mẹ dưới đây cũng không dùng gì nhiều đâu. mà con trên đấy làm gì nhiều tiền vậy?
câu hỏi này của mẹ có phải quá dễ dàng không? chỉ cần nói là con được người ta bao nuôi là xong nhưng với em đó là nổi xỉ nhục lớn hơn bấy kỳ chuyện gì.
- con đi học ở trường, tối đi làm thêm ở quán của một người quen. người ta thấy con chăm chỉ nên tăng lương cho con thôi mẹ.
- con đừng làm quá sức. nếu trên đó khó khăn quá thì về với mẹ nhé con gái!
giọng nói chứa đầy sự cưng chiều và thương nhớ con của bà làm lòng em dạt lên một cảm xúc khó tả. có bà ở đây, bà sẽ là người lo cho em từng chút một.
- vâng con biết rồi. con cúp máy nhé, tới giờ con đi học rồi.

em tắt máy rồi nhanh chóng vệ sinh lại mọi thứ, nhìn mình trong gương một "bức họa" gã tạo nên trên người em thật "đồ sộ". kiểu này em phải mặc đồ thể dục khoác thêm vài vào thôi, để người ngoài nhìn thấy thì thật không hay.
...
- ami. cậu đã làm bài chưa?
giọng lớp trưởng lớp em vang lên lảnh lót nhưng cũng chanh chua vô cùng. tay vừa đập xuống bàn vừa nói.
- tôi chưa..làm xong.
- vậy thì quy vào tội chưa làm bài nhé!
- nhưng...tôi làm được một nửa rồi.
- một nửa thì một nửa nhưng hoàn thành xong mới tính là làm rồi. thế nhé! tôi còn phải nộp cho cô không có thời gian cãi lý với cậu.
nói rồi cậu ta quay đi. cả lớp đều nhìn em với ánh mắt bàn tán, giễu cợt. nếu lần này giáo viên mà mà mời phụ huynh em nữa thì xem như em không yên với gã rồi. gã dù đôi khi có mạnh bạo gắt gỏng nhưng việc học hành của em gã chưa bao giờ là đùa.


*ting*


"tối nay tôi có việc không về, cấm em bước chân ra ngoài."
dòng tin nhắn này làm cho tâm trạng của em càng não nề hơn. một ngày ở cạnh em là gã sẽ sống không nổi sao? thế đã đành đằng này gã còn quản thúc em như trẻ lên ba. thật khó chịu

"được. em biết rồi"

giáo viên bước vào lớp. em cũng tạm gác mọi chuyện qua một bên tập trung vào mấy bài giảng dài dẳng kia.