Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chap 10: Ép cô ký

Tùy Chỉnh

"Không, Jungkook, em không ký, anh tin em đi, đứa con đó chắc chắn là của anh mà..."
"Đừng nói là đứa con này không phải của tôi, cho dù là của tôi đi chăng nữa thì cuộc hôn nhân này nhất định cũng phải ly."
Jeon Jungkook vặn lấy quai hàm yếu ớt của Park Hye Ji, lạnh lùng hỏi, "Park Hye Ji, cô nghĩ rằng, trong tình trạng cô và Kim Taehyung ngoại tình với nhau còn bị những bác sĩ y tá trong bệnh viện nhìn thấy hết, người đàn bà đê tiện như cô, tôi có cần nữa không? Và cô, còn xứng đáng làm con dâu nhà họ Jeon nữa không?"
Huyết sắc trên gương mặt Hạ Thất Thất dần dần tan đi, đúng là như vậy, cô ấy bị bắt gian tại giường, lại còn ngay trong bệnh viện của nhà họ Sở, những lời đồn đó, nhất định đã bị lan truyền đi rồi, Sở Thế Kiệt bị đội lên đầu một chiếc mũ màu xanh lấp lánh, người đàn bà như cô ấy, anh ấy sao mà cần nữa?
Nhưng cô, thật sự là vô tội, cô thậm chí không hiểu được tại sao Taehyung lại xuất hiện trên giường của cô, và trải qua lần đó, Kim Taehyung đã bị bệnh viện cách chức, thậm chí bị cấm xuất hiện trong bệnh viện.
Ngay cả cơ hội muốn hỏi thăm tình trạng của Park Hye Ji cũng không có.
Sự đau khổ tột cùng hiện lên trong mắt của Park Hye Ji, cô hèn mọn mà van xin, "Jungkook, em yêu anh, em thật sự không có phản bội anh, đứa con là của anh mà, anh tin em đi, tin em có được không?"
"Tôi tin một kẻ lừa đảo cũng không tin cô." Jungkook nói một cách lạnh nhạt, sau đó nắm lấy tay cô, ép cô cầm cây bút lên.
Hye Ji vùng vẫy, "Không, em không ký, Jungkook anh buông tay em ra..."
"Mau ký!" Jeon Jungkook dùng sức cầm lấy bàn tay cô, thay cô, một nét, một gạch viết lên tên cô ấy.
[Park]

[Hye]
Chỉ còn thiếu một chữ "Ji" nữa, thì sẽ ký xong tên cô.
Park Hye Ji như một người điên và bắt đầu vùng vẫy, cô quay đầu lại và cắn lên cánh tay của Jungkook.
Đây là lần đầu tiên cô cắn Jeon Jungkook, lần đầu tiên làm ra một hành động tổn thương anh, bình thường Jeon Jungkook nhún đôi chân mày lại thì cô đã lo lắng không yên rồi, mà bây giờ, cô lại cố gắng dùng sức để cắn anh.
Cô khóc lên, nước mắt như thác nước chảy, trong vành mắt lóng lánh đó, lấp lóe ánh hào quang của sự bướng bỉnh nhưng không ngang tàng của cô.
Cô yêu anh, cho dù có mình đầy thương tích, cô cũng không ly hôn!
Trong phút chốc đó, Jeon Jungkook bị ánh hào quang trong mắt cô làm rung động, gương mặt nhợt nhạt, ngay cả cánh môi lúc cắn vào tay anh vì dùng sức quá nên đã chuyển sang trắng bệch.
Cô cắn chặt,đưa mắt nhìn lên, hiện lên sự cố chấp không thể xâm phạm đang được dâng trào, cô nhìn vào ánh mắt anh mang theo sự tức giận, giận Jeon Jungkook ép cô ký tên, nhưng nhiều nhất vẫn là tình yêu sâu sắc và những lời van xin đó, van xin anh, đừng bỏ rơi cô.
Anh bất chợt nhớ lại những đêm anh về nhà trễ, anh vào phòng, và cô không ngủ cố gắng chống đôi mắt lên, cô ôm chiếc gối, người cuộn lại trên ghế sô pha mà ngáp, nhưng trong giây phút khi nhìn thấy anh, thì cô liền nở nụ cười rực rỡ và dịu dàng hỏi, "Jungkook, anh về rồi à, anh có đói không, em hâm lại đồ ăn cho anh ăn nhé? Hay là anh muốn ăn cái gì, em nấu cho anh ăn."
Jungkook chán ghét cô , khinh thường cô, chưa bao giờ có vẻ mặt tốt với cô cả, thậm chí ngay cả một ánh mắt còn không thèm nhìn thì đã lên lầu hai rồi.
Nhưng c, vẫn lật đật theo lên, chủ động giúp anh mở nước tắm, chủ động lấy quần áo sạch cho anh thay.
Cô như một con gián đánh không chết, như một đóm lửa rừng thổi không tắt, sau mỗi lần bị tổn thương, cô cũng nở nụ cười rực rỡ với anh như chưa có chuyện gì xảy ra.
Jeon Jungkook của lúc đó, không hề mong muốn điều gì từ cô cả, nhưng trong thời khắc này, khi nhìn thấy vẻ mặt yếu đuối nhợt nhạt ấy, nhìn thấy ánh mắt bướng bỉnh khi cô khóc, trong đầu anh lại gợi lên từng li từng tí những ký ức về cô.