Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chap 13: Con của tôi đâu

Tùy Chỉnh

"..."
Trái đất trong phút chốc dường như bị sụp đổ, Park Hye Ji run lẩy bẩy, lắc đầu kháng cự lại, "Không, không đâu, cô gạt tôi, cô nhất định đang gạt tôi..."
"Tôi gạt cô làm gì?"
Yoona mỉm cười với vẻ đẹp đầy sức sống, "Nếu như ngay từ đầu Jungkook không nắm chắc phần thắng thì anh ấy có bình tĩnh mà mặc ý cho Jeon lão gia đích thân đi giám sát quá trình xét nghiệm DNA không? Hye Ji thân yêu của tôi ơi, hãy nhìn rõ sự thật đi, Jungkook, từ đầu đến cuối cũng không hề yêu cô, thậm chí, vì tôi mà anh ấy cũng có thể khiến cho linh hồn của cô như bị đánh xuống mười tám tầng địa ngục đấy!"
"Không, tôi không tin, một chữ tôi cũng không tin..."Park Hye Ji dùng sức để bịt lỗ tai mình lại, không muốn nghe một chữ nào cả.
Yoona cười một cách mỉa mai và kéo tay cô ra, nói tiếp, "Hye Ji, đừng tự lừa gạt mình nữa, thật ra cô cũng thừa biết, những lời tôi nói lúc nãy đều là sự thật cả. Còn nữa, cô có biết đứa con mà cô mang thai mười tháng bây giờ đang ở đâu không? Nó đang ở trên thiên đàng đó."
"Cái, cái gì?" Park Hye Ji ngơ ngác, đôi mắt thẩn thờ, giống như là mất đi năng lực phán đoán cơ bản nhất của chữ nghĩa vậy.
"Ha ha, có nghĩa là, con của cô đã chết rồi, bị Jungkook chính tay cho uống vài viên thuốc ngủ, sau đó ngủ mê đi, và chết trong giấc mộng luôn rồi."
"Không đâu, cô gạt tôi! Chuyện này không thể nào! Đó là đứa con của Jungkook, anh ấy tuyệt đối không thể nào tàn nhẫn đến nỗi tự tay giết đứa con của mình được! Jungkook đã nói qua, rằng cô đã mất đi tử cung, anh ấy sẽ giao đứa con cho cô nuôi mà!"
"Ha ha, Hye Ji, sao cô lại ngây thơ quá vậy." Yoona cười cười và nói, "Tuy rằng, tôi đã mất đi tử cung, nhưng ống dẫn trứng của tôi vẫn còn rất tốt mà, tôi còn có thể đợi tới thời kỳ rụng trứng sau đó làm thụ tinh nhân tạo, rồi tới lúc đó thì tìm một người đàn bà mang thai hộ, tôi và Jungkook vẫn có thể có đứa con của mình mà, vì vậy, con của cô, Jungkook sẽ không cần tới nữa!"

"Cô nói bậy, cô nói láo, tôi không tin, cô cút đi, bây giờ cô cút đi cho tôi!" Park Hye Ji như mắc chứng cuồn loạng mà hét lên, dùng sức đẩy Yoona để đuổi cô ấy ra khỏi cửa.
"Hye Ji, nếu như cô không tin thì cô tự mà nhìn xem." Vừa nói, Yoona vừa rút điện thoại từ trong túi ra, vuốt vài lần, sau đó đưa màn hình điện thoại đến trước mặt Park Hye Ji.
Trong điện thoại là hình của một đứa bé sơ sinh, trên người mặc chiếc tả lót nhăn nhún, sắc mặt tái xanh không có một chút sức sống nào, đôi mắt đóng chặt lại, giống như là đã chết rồi vậy.
Đôi mắt run rẩy vô cùng, Park Hye Ji quăng cái điện thoại đi, bác bỏ nói rằng, "cô gạt tôi cô gạt tôi, đây không phải là con của tôi, đây tuyệt đối không phải là con của tôi, con tôi nhất định đang sống rất tốt, Jungkook tuyệt đối không giết nó đâu, không thể nào, không thể nào!"
"Ha ha, nếu như cô vẫn cứ muốn tiếp tục tự gạt mình như vậy, thì tùy cô thôi."
Yoona nhún vai, với thái độ không quan tâm và nhặt chiếc điện thoại mình lên, và phủi phủi chiếc váy hoàn toàn không có hạt bụi nào của mình, nói "Đúng rồi Hye Ji, hôn lễ tuần sau của tôi và Jungkook, cô nhớ đến nhé, bái bai!"
Cánh cửa, được Yoona tốt bụng mà đóng lại.
Park Hye Ji ngồi dưới đất, hồi lâu, cũng không có phản ứng gì, một lúc sau, cô ấy mới hỗn loạn, tìm chiếc điện thoại của mình, sau đó, gọi điện cho Jeon Jungkook.
Cuộc gọi, ngay lập tức bị từ chối.
Park Hye Ji gọi lại lần nữa, lại tiếp tục bị từ chối.
Cô ấy như bị điên lên vậy, không ngừng gọi, không ngừng gọi, đến cuộc gọi thứ năm, thì cuối cùng Jeon Jungkook cũng chịu bắt máy, giọng nói bực mình, thậm chí có thể nói hung ác, "Park Hye Ji, chúng ta đã ly hôn rồi, tôi không muốn nghe thất giọng của cô nữa, đừng có quấy rầy tôi nữa, có nghe không!"