Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chap 30: Chúng tôi rất hạnh phúc

Tùy Chỉnh

Park Hye Ji về nhà sau buổi họp mặt kết thúc, trên đường về cứ có cảm giác như có ai đang theo sau mình vậy, nhưng quay đầu lại nhìn, thì lại không thấy bóng dáng người nào cả.
Vì khoảng cách từ câu lạc bộ đến nhà chỉ có khoảng 10 phút đoạn đường đi bộ, nên Park Hye Ji có ý định đi bộ về nhà.
Trong phút chốc, những tin tức như có một người phụ nữ đêm khuya ở ngoài đường bị tên biến thái theo dõi, sau đó hiếp trước giết sau mà trên ti vi vẫn thường hay chiếu đột nhiên hiện lên trong đầu cô ấy, khiến cô ấy sợ run cả người, sau đó mặc kệ là còn 500 mét nữa là về đến nhà, liền vội vàng vẫy gọi chiếc taxi bên đường.
"Thưa cô, cô muốn đi đâu?" người tài xế hỏi.
Sau khi Park Hye Ji nói địa chỉ xong, có lẽ tài xế đó là người trung thực, nên đã nhìn cô ấy với ánh mắt kì lạ, sau đó nói, "Thưa cô, nơi mà cô muốn đi rất gần với chỗ này, cô đi bộ qua đó, chắc chỉ mất ba phút thôi."
Park Hye Ji cầm chặt túi xách của mình, nói, "Bác tài, làm phiền ông, tôi cảm thấy hình như có người đang theo dõi tôi, ông yên tâm, tôi sẽ trả tiền xe cho ông mà."
Tài xế nghe xong, lập tức chở cô ấy đi.
Chiếc xe đã nhanh chóng đến khu chung cư nhỏ dưới lầu, sau khi Park Hye Ji đã trả tiền xe, thì đi vào trong chưng cư đó, Park Hye Ji cảm thấy không còn tên biến thái đó nữa nên đã không kiêng nể gì mà đi vào, trong lòng cũng yên tâm hơn.
Nhưng, khi cô vừa mới bước vào thang máy, bấm số lầu, thì đột nhiên trong thang máy lủi vào một bóng người.
Park Hye Ji ngẩng đầu lên nhìn, suýt chút nữa là thét lên, "Anh, anh..."

"Hye Ji, đúng là em thật rồi, em chưa chết." Jeon Jungkook vẻ mặt căng thẳng mà nhìn vào cô, tuy rằng trong ánh mắt vẫn còn đôi chút lờ mờ, nhưng đột nhiên hiện thực đến ngay trước mắt cũng đủ làm cho anh duy trì sự tỉnh táo.
Đôi mắt Park Hye Ji run rẩy, và quay mặt sang chỗ khác, nói, "Anh đã nhận nhầm người rồi, trên đời này có rất nhiều người có khuôn mặt giống nhau mà."
"Hye Ji, em đừng có gạt anh nữa." Jeon Jungkook bước chân tiến tới, nắm lấy tay của cô, hỏi, "Hye Ji, rõ ràng em vẫn còn sống, tại sao lại không đến tìm anh?"
Park Hye Ji cảm thấy câu hỏi của anh ấy khá buồn cười, "Jeon Jungkook, tại sao tôi phải đến tìm anh? Anh và Yoona đang hạnh phúc như hoàng tử và công chúa, không lẽ anh còn muốn tôi đến phá rối sao? Hay là anh muốn tay trái ôm, tay phải ấp?"
"Hye Ji, không phải vậy đâu, anh và Hàn Nhã đã ly..."
"Jeon Jungkook, anh buông Hye Ji ra cho tôi!"
Bỗng nhiên có tiếng quát to, từ bên ngoài thang máy truyền đến, Kim Taehyung từ cửa chính sải bước dài mà chạy đến, kéo Park Hye Ji về vòng tay của mình, sau đó tức giận trợn mắt lên nhìn Jeon Jungkook, chất vấn, "Anh có tư cách gì đến đây tìm Hye Ji nữa, không lẽ anh đã quên anh từng đối xử với cô ấy như thế nào sao? Bây giờ Hye Ji đang sống rất tốt, không cần anh đến làm phiền đâu!"
Thật ra Park Hye Ji có đôi chút muốn cự tuyệt cái ôm của Kim Taehyung, nhưng vì sự có mặt của Jeon Jungkook, nên cô không đẩy Kim Taehyung ra, mà cắn chặt cánh môi, rủ đôi mắt xuống.
Đúng vậy, làm sao mà cô có thể quên được những việc mà anh đã từng làm với cô được, anh ép cô ly hôn, giết chết con của cô, anh là hung thủ đã giết chết con của cô, cô làm sao có thể quên được!
Đôi mắt Jeon Jungkook đỏ ứng lên nhìn vào dáng vẻ ngoan ngoãn của Park Hye Ji mà tùy ý cho Kim Taehyung ôm vào trong lòng, anh xiết chặt nắm đấm, kiềm chế không cho mình vung nắm đấm vào mặt Kim Taehyung, sau đó căng chặt quai hàm và hỏi, "Kim Taehyung, năm xưa, người ngụy tạo Hye Ji giả chết, có phải là anh không?"
Ngoại trừ bác sĩ Kim Taehyung này ra, anh không nghĩ ra người thứ hai, có thể tìm ra một thi thể giống Park Hye Ji như vậy để qua được đôi mắt anh, còn về báo cáo giám định DNA, có lẽ cũng là giả, nếu không, cái người mà gọi là cảnh sát đó, tại sao lại thêu thi thể của Park Hye Ji gấp như vậy?
Kim Taehyung càng ôm chặt Park Hye Ji hơn, nói, "không sai, cái thì thể đó chính tôi đã nhờ người trong bệnh viện tìm ra đó. Nhưng mà Jeon Jungkook, năm xưa Hye Ji thật sự suýt chút nữa là đã chết rồi, tôi chỉ muốn cô ấy hoàn toàn rời khỏi thành phố đầy sự đau khổ đó, bắt đầu một cuộc sống mới, bây giờ tôi và Hye Ji  đang ở bên nhau, chúng tôi rất hạnh phúc, hi vọng anh, đừng đến làm phiền chúng tôi nữa."