Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chap 31: Trái tim, tại sao lại đau?

Tùy Chỉnh

Chúng tôi rất hạnh phúc...
Khi Jeon Jungkook nghe được năm chữ này, trái tim, đau đớn như có người cầm con dao sắc bén đâm vào vậy.
Ba năm, anh đánh mất cô đã ba năm rồi, nhưng cô, cứ vậy mà, đã chuyển sang trong vòng tay của Kim Taehyung rồi sao?
"Hye Ji, em thật sự, với Kim Taehyung đã ở bên nhau rồi sao?"Jeon Jungkook từng chữ từng chữ một mà nặn ra hỏi.
Jeon Jungkook nắm chặt nắm đấm trắng hồng của mình, lại lần nữa cắn lấy đôi môi của mình, nói, "Đúng vậy, tôi và Kim Taehyung bây giờ đang rất hạnh phúc, xin anh, đừng đến đây quấy rối chúng tôi nữa."
Hơi thở, mỏng manh như đang ở sông băng của Siberia (một vùng đất của nước Nga), Jeon Jungkook phải liên tục hít thở sâu một hồi lâu, mới có thể từ trạng thái nghẹt thở mà bình thường trở lại.
Hóa ra, trong ba năm nay, chỉ có anh ấy sống trong sự hối tiếc và đau khổ, và cô, đã có một người khác để nương tựa và sống cuộc sống hạnh phúc.
Nhưng anh còn có thể than trách gì, người có lỗi là anh, nên đã khiến anh mất đi cô, anh đã tổn thương cô nhiều như vậy, chẳng lẽ còn mong cô đứng yên một chỗ mà đợi anh sao.
Anh có đáng không?
Như một kẻ lãng tử mất đi linh hồn vậy, đôi vai Jeon Jungkook xụi xuống, đôi mắt hiện lên vẻ thất vọng, từng bước từng bước một mà rời khỏi.
Park Hye Ji đưa mắt lên, ngơ ngác nhìn theo bóng lưng thê lương ấy, không kiềm nổi mà đưa tay lên đặt lên lòng ngực đang đau của mình. Nơi đó, lại bắt đầu đau nữa rồi, cô đã mất rất nhiều thời gian, để khiến cho mình không còn đau nữa, nhưng tại sao, khi anh vừa xuất hiện, thì cô lại bắt đầu đau lại?

"Hye Ji, chẳng lẽ em lại muốn giẫm lên vết xe đỗ đó sao?" Giọng nói của Kim Taehyung, đột nhiên trầm xuống mà truyền đến.
Park Hye Ji nhẹ nhàng đẩy anh ra, đứng ngay lại, lắc lắc cái đầu, nói, "Không, em sẽ không còn bất cứ dây dưa nào với anh ấy cả, Taehyung, anh yên tâm, Park Hye Ji của năm xưa đã chết rồi, và em sẽ không còn bất kì tình cảm nào với Jeon Jungkook nữa đâu."
"Em có thể nghĩ vậy thì tốt rồi." Taehyung bấm nút thang máy, trong lúc đợi thang máy từ từ lên cao, Park Hye Ji chợt nhớ ra điều gì đó, nói, "Đúng rồi, không phải anh hôm nay phải trực ca đêm sao, sao lại về sớm vậy?"
"Có một đồng nghiệp ngày mai có việc, nhất thời đã đổi ca với anh, nên anh mới về đây." Kim Taehyung vẫn còn làm công việc bác sĩ, giờ đây đã trở thành một bác sĩ trưởng khoa trẻ tuổi nhất.
Thang máy ding một tiếng đã lên đến lầu 12, Kim Taehyung nói, "Hye Ji, nếu như Jeon Jungkook còn đến tìm em, em nhớ nói anh nghe, để anh giúp em đuổi cổ hắn đi."
"Vâng, em biết rồi." Park Hye Ji hiện lên bộ mặt tươi cười, sau đó đi vào phòng 1201.
Kim Taehyung chăm chăm nhìn theo hình bóng của cô, cho đến khi cánh cửa ấy đóng lại một hồi lâu, mới quay người lại, móc chìa khóa ra, mở cửa phòng 1202.
...
Lúc Jeon Jungkook về đến khách sạn, thì trời đã rạng sáng rồi, còn Jeongsan mặc dù đôi mắt đã mở không lên, nhưng vẫn chưa chịu ngủ, mà còn cố gắng dụi con mắt, tiếp tục xếp đồ chơi lego của nó.
"Xin lỗi, Jeongsan, ba về trễ rồi."
"A, Ba về rồi..." Jeongsan mừng rỡ bổ nhào vào trong lòng Jungkook, trên gương mặt mệt mỏi ấy hiện lên vẻ quyến luyến, "Ba ơi, Jeongsan buồn ngủ rồi, ba ngủ chung với Jeongsan nha."
"Được rồi, Jeongsan ngoan, chúng ta đi ngủ thôi." Jeon Jungkook nhẹ nhàng vỗ lưng cho Jeongsan, để cho bàn tay nhỏ nhắn của nó nắm lấy bàn tay lớn của anh.
Jeongsan từ sớm đã rất buồn ngủ, không được mấy giây, thì đã đi sâu vào giấc ngủ.
Jungkook nhìn chăm chăm vào cặp chân mày, đôi mắt của Jeongsan, bỗng nhiên đau nhói.
Ngủ quan của Jeongsan, phần lớn đều là giống anh, chỉ có đôi môi, giống Park Hye Ji, đôi môi gợn sóng có đôi chút vểnh lên.
Jeon Jungkook lại lần nữa nhớ lại sự việc lúc nãy, anh cưỡng hôn cô, cô luôn vùng vẫy để kháng cự lại, nhưng khi Kim Taehyung ôm cô vào lòng, cô lại không có một chút kháng cự nào.
Cô thật sự, đã không còn yêu anh nữa.
Trái tim đau nhói như bị dao cắt, Jeon Jungkook nhẹ nhàng rút tay của mình về, đi vào phòng tắm, rửa sạch mùi rượu trên người, đồng thời, rửa đi mùi hương của cô.
Cuối cùng anh đã hoàn toàn mất đi cô, từ thân thể đến trái tim.
Chỉ có một việc đáng vui mừng, là cô vẫn còn sống, có một người đàn ông khác, đang cho cô hạnh phúc.
Tuy nhiên, cái này còn khiến anh khó chịu hơn là chết.
___________________
Mình xin phép ngoài lề một chút nhé!!
Mình có mở shop bán goods, album của Bangtan và mọi thứ ở Hàn luônn, có dịp mn qua ủng hộ mình nhaa ☺️☺️
https://www.facebook.com/cherries.korea/
Mn chỉ cần bấm @cherries.korea là ra thoaii nè 😉😉....
Và mình thật sự cảm ơn mn đã luôn theo dõi truyện của mình mặc dù mình bận không thể ra chap thường xuyên được, mình sẽ cố gắng ra chap nhiều hơn cho mn đọc và mong là mn vẫn tiếp tục theo dõi và ủng hộ truyện của mình😘😘