Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Yêu Suốt Cuộc Đời (1)

Tùy Chỉnh


- Roy. Qua bàn bên kia xem người đó thế nào rồi bảo người đó về đi. Quán phải đóng cửa rồi._ Người quản lí quán bar lên tiếng.
- Vâng ạ._ Nói rồi cậu chạy qua, vỗ vai người đó nói:
- Anh gì ơi. Làm phiền anh về nhà ạ. Quán phải đóng cửa rồi.
-...
- Anh gì ơi. Dậy đi a.
-..._ Người kia vẫn trong trạng thái ngủ say không biết trời đất.
- Jackson Ca. Người kia ngủ say rồi. Không biết gì luôn. Cho dù trời sập... Haizzz.
- Không biết gì luôn? Để Ca lại xem._ Quán hôm nay được nghỉ sớm nên tất cả nhân viên đều về hết chỉ còn có hai anh em họ ở lại dọn dẹp.
- Anh gì đó ơi. Dậy đi... Anh gì ơi._ Jackson vừa gọi vừa đánh vào lưng người kia.
- Anh ta không biết gì nữa đâu. Hay là... Lấy điện thoại gọi người nhà anh ta đi._ Roy đề nghị.
- Ừm._ Lấy điện thoại mở ra.- Không được. Anh ta đặt mật khẩu rồi._ Jackson nhăn mặt nói.

Một lúc sau.
- Hay em đưa anh ta về đi. Quán đóng cửa rồi. Anh còn đi đón bạn nữa._ Jackson nói.
- Nhưng mai em còn phải đi học, bài tập tối nay chưa làm nữa a... Nhưng anh đi đón bạn nào cơ? Chị dâu em sao?_ Roy dở giọng trêu đùa.
- Thôi. Đưa anh ta về hộ anh. Anh thêm tiền cho em là được chứ gì. Bài tập mai học bá này sẽ làm cho em. Còn bây giờ anh đi đây, nhớ đóng cửa nha._ Jackson nói rồi xem đồng hồ trên tay sau đó chạy lại lấy nhanh chiếc áo khoác chạy đi.
Roy ở lại vò đầu bứt tóc với người nằm la liệt trên bàn kia. Đôi lông mày kẽ nhăn lại có lẽ vì uống quá say chăng. Không nghĩ nhiều Roy liền đỡ anh ta dậy khi nhìn thấy mặt thì...' STOP... Anh... Anh ta là Vương Tuấn Khải ' Học trưởng trường đại học Clover cậu đang học. Nổi tiếng ngoan hiền, lễ phép, học giỏi mà sao giờ lại thành ra thế này. Cậu là học sinh năm nhất, anh là học sinh năm hai của trường. Từ khi vào trường cậu đã nghe không ít lời khen ngợi về anh ta. Trăm nghe không bằng một thấy: Từ khi được gặp anh ta thi đấu với học sinh trường khác cậu lại càng không khỏi ngưỡng mộ. Vừa đẹp trai, vừa học giỏi đúng là mẫu người lí tưởng của nhiều nữ sinh. Nhưng lúc đó hình như tim cậu cũng lệch một nhịp rồi.
Quay lại thực tại.
Cậu đang đỡ anh ta thì thấy người anh ta bắt đầu vặn vẹo. Cả người nóng rừng rực như lửa đốt. Roy hoảng hốt không biết làm thế nào. Trong đầu cậu lúc này nhảy ra rất nhiều câu hỏi ' Anh ta bị sao vậy? ', ' Nhà anh ta ở đâu ?', ' Chẵng lẽ anh ta bị bỏ thuốc?' , ' Mình phải làm sao bây giờ?' , .... vân vân... và... mây mây... nữa.
Vương Tuấn Khải bắt đầu vặn vẹo nhiều hơn thì Roy càng rối. Miệng anh ta cứ lẩm bẩm
- Nóng... Nóng quá... Nóng...
Roy thấy vậy cũng đoán ra anh ta bị bỏ thuốc. Có lẽ ai đó đã chơi anh ta khi quán bắt đầu đóng cửa vì quán chỉ mới đóng cửa cách đây không lâu. Cậu cố đỡ anh ta đứng dậy ra xe mình rồi ch anh ta ngồi vào ghế sau xe miệng không ngừng hỏi '- Nhà anh ở đâu ?' Nhưng trả lời lại cũng chỉ có từ ' Nóng '. Hết cách cậu chỉ còn biết đưa anh ta về nhà mình. Vì nếu đưa vào khách sạn thì người ta nghĩ cậu là người như thế nào đây. Cậu ở nhà riêng, không ở chung với Bama nên nhà cậu chỉ nhỏ đủ để mình cậu ở.
Vừa về đến nhà, đỡ anh ta vào nằm ở trên chiếc giường mình, toan quay lưng đi để lấy nước lau cho anh ta thì cậu bị anh ta nắm lấy tay. Miệng lẩm bẩm gì đó. Từ lúc anh ta ở trong quán đến lúc về nhà lúc nào cũng bám riết lấy cậu tay còn không chịu an phận như tìm kiếm gì đó làm cậu rất bực mình giờ thêm vụ này làm cậu tức giận hét:
- ANH THẢ TAY TÔI RA KHÔNG? ANH SAY NÊN TÔI BỎ QUA NHƯNG CŨNG ĐỪNG QUÁ ĐÁNG VẬY CHỨ. TÔI LÀ CON TRAI KHÔNG PHẢI LÀ GÁI MÀ CÓ THỂ GIÚP ANH ĐÂU. TỰ MÌNH CHỊU ĐỰNG ĐI. CÓ CẦN THÌ ĐỂ TÔI GỌI... ƯMMMM..._ Nói vẫn chưa xong thì cậu đã bị anh ta kéo nằm xuống giường, bờ môi bị anh ta ngậm chặt....
__________________ còn _________________