Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Yêu Suốt Cuộc Đời (End)

Tùy Chỉnh

Sáng hôm sau. Hai con người trần như nhộng nằm trên giường. Quần áo mỗi cái bay một nơi. Một tiếng hét thất thân xé tan bầu không khí trong lành của buổi sớm ban mai
- A... ANH BIẾN NGAY CHO TÔI. SAO ANH CÒN CHƯA ĐI CHO KHUẤT MẮT TÔI... BIẾN ĐI... TÔI KHÔNG QUEN BIẾT ANH... BIẾNNNN..._ Kèm theo đó là tiếng ' Rầm ' từ dưới sàn nhà.
Vâng... đó là tiếng của người đàn ông đáng thương bị Roy nhà ta đạp xuống giường trong hoàn cảnh không có mảnh vải che thân.
- Đây... Đây là đâu? ... Cậu là ai... Sao tôi lại ở đây?... Vì... Vì sao chuyện này...?_ Vương Tuấn Khải lồm cồm bò dậy. Nhặt quần áo che thân lại rồi đặt ra một đống câu hỏi trong khi Roy đã tức giận ném anh ta ra ngoài và đóng sập cửa sau đó lao nhanh vào nhà tắm ra sức tẩy hết những dấu vết trên người.
Tại trường Clover.
Đối với học trưởng và một lớp trưởng gương mẫu như Vương Tuấn Khải và Vương Nguyên thì có lẽ chuyện gì xảy ra đi nữa họ cũng khó lòng mà bỏ lỡ một tiết học nào và hôm nay cũng vậy. Cậu và anh vẫn đến trường như thường.
Hôm nay có buổi họp về hội học sinh để bàn về buổi ngoại khóa sắp tới.
Vương Nguyên đến phòng hội trưởng khi đã có đầy đủ tất cả những người cần đến. Vị trí của cậu là một bên Thiên Tỉ và bên còn lại là người cao nhất ở đây Vương Tuấn Khải. Khi Tuấn Khải thấy cậu chính là Vương Nguyên- Người đứng thứ ba trong toàn trường về học tập chỉ đứng sau anh và Thiên Tỉ, là người đứng đầu trong tòan khối năm nhất thì ngạc nhiên vì cậu chính là người đã ân ái với anh vào đêm qua, đạp anh xuống khỏi giường vào sáng nay và là người anh thầm yêu trong suốt một năm nay kiêm luôn là người đã cho anh lí do để anh đến quán bar vào tối hôm qua. Trong suốt buổi Vương Tuấn Khải trưng ra bộ mặt lạnh lùng vốn có nhưng trong thâm tân thì vui như mở hội. Chốc chốc lại liếc nhìn Vương Nguyên. Ngược lại với anh, Vương Nguyên đến liếc cũng chẳng dám, cứ cúi đầu chép chép ghi ghi, không dám ngẩng mặt vì sợ Tuấn Khải phát hiện. Kết thúc buổi họp, mọi người bắt đầu về hết chỉ còn Tuấn Khải ngồi đó, Vương Nguyên cố sắp giấy thật nhanh nhưng tay chân run rẩy, càng sắp càng lộn xộn, Thiên Tỉ đứng lại chờ cậu cùng về. Thiên Tủ thấy Vương Nguyên không bình thường lắm nên bảo cậu để mình sắp giùm xong thì đưa cho cậu rồi cả hai cùng về. Tuấn Khải thấy Thiên Tỉ như vậy thì trong lòng không khỏi tức giận, liền lên tiếng.
- Thiên Tỉ cậu về trước đi còn Vương Nguyên ở lại tôi có chuyện cần nói.
- Thiên... Thiên Ca chờ em với... Em... Em có chuyện cần nói với anh... Còn... Học trưởng... Vương... Anh có gì... Cần nói thì nói đi ạ... Tôi... Cần về lớp cho kịp giờ..._ Vương Nguyên nghe nói vậy thì run rẩy, cậu lắp bắp nói.

- Vậy thôi. Cậu về lớp đi, sắp đến giờ vào học rồi. Tôi sẽ tìm cậu sau._ Vương Tuấn Khải trong lòng khó chịu nhưng cũng tỏ ra bình thản nằm ngã ra sau ghế nói.
Nghe vậy Vương Nguyên nắm lấy tay Thiên Tỉ kéo ra ngoài mặc ai đó nhìn mình mà mặt đã đen hơn bao công.
Trong khoảng thời gian sau, Vương Nguyên luôn tránh mặt Tuấn Khải.
Thấy anh đi ở hành lang A, cậu sẽ quẹo vào hành lang D. Thấy anh đi trước sân trường, cậu sẽ đi sau sân trường. Thấy anh ở Căng-tin cậu sẽ chạy lên lớp, miễn sao có thể tránh cậu sẽ tránh tiếp xúc trực tiếp với người này. Khi anh nhờ người gọi cậu đưa tài liệu lên để mình kiểm tra cậu cũng chỉ nhờ bạn học đưa lên với lí do mình bận việc.
Một hôm, Thiên Tỉ qua hẹn Vương Nguyên lên sân thượng để ra mắt Hoành Nhi nào đó của Thiên Tỉ. Vương Nguyên sẽ lên trước chờ để Thiên Tỉ đi gọi Hoàng Nhi. Vương Nguyên đứng trên sân thượng, mắt nhắm hờ, hưởng thụ từng luồng gió mát. Bỗng một tiếng ' cạch ' vang lên đánh tan bầu không khí im lặng. Vương Nguyên khẽ lên tiếng:
- Haha...Thiên Ca. Chí Hoành. Em đã sớm biết hai người có quan hệ như thế nào rồi. Chúc hai người hạnh phúc._ Vương Nguyên vẫn không quay nguòi lại. Cậu vẫn nhìn về phía xa xăm vô định như đang nghĩ về một điều gì đó rồi bỗng chốc lên tiếng
- À! Chí Hoành này, cậu và mình là bạn thân lâu năm như vậy, mình cũng từng kể về cậu bé Karry cho cậu nghe cũng không ít lần, cậu còn nhớ chứ? Mình tìm được anh ấy rồi đấy... Anh ấy rất soái nha, còn học rất giỏi nữa... Tim mình đã lỡ một nhịp khi gặp anh ấy..._ Nói đến đây giọng cậu mang chút buồn.- Mình muốn cùng anh ấy một chỗ... Nhưng... Mình sợ... Anh... Anh ấy có ghê tởm tình yêu mình dành cho anh ấy không?... Anh ấy có chấp nhận mình không?... Anh ấy có còn nhớ cậu bé đã tặng anh ấy cỏ bốn lá ngày nào không?... An...- Cậu nói nãy giờ mà không hề quay đầu lại.
- Vậy sao em không thử một lần mà phải tự đặt câu hỏi cho mình rồi tự mình thắc mắc như vậy._ Cậu định nói tiếp thì bị một giọng nói chen vào. Cậu hoảng hốt quay đầu lại miệng lắp bắp nói:
- Học... Học trưởng... Sao... Sao anh .. Lại... Ở đây...?
- Anh không ở đây thì làm sao biết được cậu bé ngây thơ ngốc nghếch của anh ngày nào lại có thể dễ thương, khả ái đến như vậy được chứ... Vương Nguyên... Roy... Tiểu bánh trôi của anh... Làm người yêu anh nha... Anh yêu em._ Vương Tuấn Khải đi tới ôm lấy Vương Nguyên nhỏ giọng nói.
- Vương Tuấn Khải... Karry... Tiểu Bàng Giải của em... Em yêu anh...
_ Hai người họ ôm nhau say đắm mà không biết ở một nơi nào đó có hai cặp mắt, bốn con ngươi đang nhìn họ với đôi mắt đầy ý cười.
' Học trưởng Vương ơi là học trưởng Vương. Mất hết hình tượng rồi. ' Thiên Tỉ và Chí Hoành nhìn Tuấn Khải rồi nhìn nhau lắc đầu ngao ngán.
- Mà sao anh biết em ở đây?
- Thiên Tỉ nói anh biết
- " Thiên Ca, anh dám bán đứng em a "
Vương Nguyên âm thầm ghi hận trong lòng
________***** HOÀN *****________