Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đây là nguồn thu chính để duy trì website. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ.

Chap 1

Tùy Chỉnh

- Oppa, anh tìm em hả?
Cô gái trẻ nói - Nè, kim chi của mẹ em gửi.
- Nói với mẹ anh cảm ơn nha Lisa. Chút nữa ngoài cảng có việc làm, anh kêu mày đi chung.
Lisa gật đầu nhẹ. Mỗi khi mà có bất cứ công việc gì thì anh họ nó đều kêu làm cùng hoặc nhường hẳn luôn lại cho. Nếu chiều nay mà Mark không gọi thì Lisa cũng sẽ đi xung quanh thị trấn kiếm việc làm. Nó cần phải kiếm tiền - Dạ, chiều nay em cũng không có gì làm hết mà.
Với dáng người nhỏ nhắn, làn da ngăm vì nắng và khuôn mặt mệt mỏi lúc nào cũng khắc khoải, lo âu về một điều gì đó làm cho Lisa trông già hơn cái tuổi teen của nó, cuộc sống này đã quá khắc khổ với một đứa con gái như nó. Trong khi những đứa con gái khác ở lứa tuổi này hằng ngày đi đến trường học thì nó phải cố gắng hết sức nai lưng ra mà kiếm sống.
Nó nghỉ học năm ngoái sau khi ba nó bị tai biến và liệt hết nửa người. Tiền viện phí, học phí cho nó và Lili rồi tất cả những thứ khác nữa cần cho cuộc sống hằng ngày, thật sự là một đòi hỏi quá cao đối với cái quán Bibimbap lâu năm của mẹ nó. Còn Lili em gái nó thì còn quá nhỏ để lo lắng vấn đề tiền nong nên nó quyết định nghỉ học mặc dù hai năm nữa là tốt nghiệp. Lúc đầu nó nhận làm giao hàng cho một nhà hàng Thái Lan nhưng lương thật sự rất ít nên nó lại theo Mark đi làm bốc vác, cực hơn nhưng số tiền nhận được cũng đủ để  giúp đỡ mẹ nó phần nào.
- Tiền vẫn vậy nhưng ông Yang nói là sẽ cho thêm nếu mình làm tốt. Anh họ nó nói.
Lisa cũng đã làm cho ông chủ Yang này mấy lần trước đây. Ông ta có mấy con tàu khá lớn dùng để chở hàng cho những thương lái trong chợ Anyang, ngoài sự giàu có của mình thì ông ta cực kỳ nổi tiếng về sự rộng rãi đối với người làm, bởi vậy bốc vác ở trong vùng này ai cũng thích làm cho ông.
Lấy chân đưa nhẹ cái võng, Lisa che mặt mình bằng cái nón cũ. Nó chọn cách nằm nghỉ một lát trước khi đi làm thay vì tán gẫu với những người anh khác của nó. Ngoài anh họ Mark còn có thêm ba người khác trong đội bốc vác nữa. Tất cả đều lớn hơn nó, họ thường tập trung tại nhà Mark trước khi đi làm hoặc là vào giờ nghỉ trưa. Vợ anh ấy có một quán nước nhỏ được trang bị thêm một vài cái võng thay vì chỉ có bàn và ghế.
- Anh có nghe về người hàng xóm mới của mình chưa? Em nghe nói hình như là bác sĩ từ Úc về và ông ta sẽ đảm nhiệm luôn bệnh viện Anyang của chúng ta từ tháng sau, cái căn biệt thự đó là của ông được tỉnh mình xây cho.
- Thấy số người ta không, giỏi giang thì sung sướng, biệt thự, xe hơi thì người ta rinh tận miệng. Còn mình cái số con chó gì không biết.
- Thôi đi, mỗi người mỗi cảnh, giàu có mà hách dịch thì tao thà nghèo như vậy còn hơn. Mà ông còn trẻ không?

- Không, có con rồi, một gái một trai, cả hai đứa con của ông hình như đều nhỏ tuổi hơn Lisa.
Lisa từ từ mở mắt ra khi nghe thấy tên nó, dù có mệt thế nào thì nó cũng không thể ngủ khi có ánh sáng và tiếng ồn như vậy. Nó biết gia đình mà các anh nó đang nhắc đến, người ta nói họ sẽ dọn đến ngày hôm nay. Kể từ khi có mấy ông kiến trúc sư trên tỉnh xuống đo lại mảnh đất trống đối diện nhà anh Mark để xây biệt thự, cái mảnh đất đó thật sự thuộc quyền sở hữu của tỉnh nhưng bởi vì không có ai sử dụng nên mọi người hay lấy nó làm sân bóng hay sân chơi cho bọn trẻ con. Cả thị trấn đã xôn xao lên về tin đồn nhà ông bác sĩ, đi đâu cũng thấy có người nói, người bàn luận.
Họ nói rất nhiều về gia đình vị bác sĩ và tất cả mọi người trong thị trấn đều rất mong ngóng  để được gặp họ. Người thì muốn coi nhà họ giàu đến mức nào, có người thì muốn nhìn mặt hai đứa con từ Úc về, một số khác thì lại muốn biết bà bác sĩ đẹp cỡ nào. Nó thật sự cũng rất trông ngóng cái giây phút hồi hộp đó nhưng nó lại hy vọng về một điều khác - một ánh sáng cho bệnh tình của ba nó, một tia sáng sẽ thay đổi cuộc đời nó.
Lisa uống cạn ly nước đá trước khi đứng dậy đi vệ sinh. ông Yang đã gọi báo là khoảng 15 phút nữa sẽ có người đem xe xuống chở họ ra cảng.
- Mọi người có nghĩ là mấy chiếc xe đó không? Không thể nào, đúng không...nhưng chúng đang chạy về hướng này mà, có khi nào ông chủ đem xuống cho mỗi đứa một chiếc không?
- Toàn là xe nhập khẩu không đó, mua được mấy chiếc đó không phải hạng xoàng đâu.
- Thì ông chủ Yang có phải hạng xoàng đâu.
Mấy chiếc xe đó chắc chắn là đang chạy về hướng của nhóm người bốc vác nhưng chúng trông quá đắt tiền để Lisa nghĩ đó là xe của ông Yang gửi xuống cho họ, thật sự là rất đắt tiền còn nó thì quá nghèo để biết những cái đó nhãn hiệu gì. Mấy chiếc động cơ sang trọng chậm lại rồi dừng hẳn trước cửa căn biệt thự, cái ngã ba vốn yên tĩnh nay lại được khuấy động bởi những tiếng bước chân và xì xầm to nhỏ. Gia đình vị bác sĩ cuối cùng cũng tới.
.
.
.
.
P/S: Lần đầu mình cover fic có gì sai sót mong mọi người bỏ qua ạ.
Mọi người vote cho mình có động lực edit fic ạ hihi.