Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

31. Gia chủ

Tùy Chỉnh

   Nguyệt Ký Bạch là lão nhân trạc thất tuần có mái tóc hoa râm, thân hình cao gầy, khuôn mặt đầy nếp nhăn toát lên vẻ hiền từ, một đôi mắt hổ phách trầm lặng sâu kín tựa như giếng cổ lưu giữ những huyền bí của năm tháng, không thể bị suy chuyển bởi ba đào. Vận một thân áo xám không quá nổi bật, ông yên tĩnh ngồi đó, toàn thân trên dưới toát ra một cỗ khí chất thanh cao, thoát tục tựa như tiên như bụt ung dung thoát ẩn thoát hiện trong các mảnh đời hiền lành cơ cực, được kể lại theo lời của những người già cho đám trẻ nhỏ. Bên tả ông trấn giữ một con bạch hổ to lớn hiếm có, trên tai nó đâm xuyên một cái khuyên bằng ngọc bội bạch sắc hình bán nguyệt vừa lạ vừa quen, bên hữu là Mạc Tử Như Nguyệt. Vô hình chung cảm giác khung cảnh này là một miếu thờ dân gian cổ kính, có vị Tôn Thần oai nghi tĩnh lặng đưa mắt nhìn nhân gian vô thường cùng tiên đồng xinh đẹp và ngọa thú dữ dằn thủ hộ hai bên.
   Nguyệt Ký Bạch tọa nghiêm trang trên chiếc ghế gia chủ, phong thái hết sức tự nhiên, vừa liếc mắt cũng có thể nhận ra ai là vị gia chủ của nơi này. Mạc Tử Như Nguyệt đứng bên cạnh quy củ châm nước bưng trà cho ông, hàng mi dày buông xuống cũng không giấu nổi nỗi vui mừng khôn xiết chan chứa trong đáy mắt. Khỏi phải nói gặp lại thân nhân của mình, nàng phấn khích dường nào.
   Lãnh Dạ khẽ cau mày, hắc nhãn lộ ra chút mất hứng. Chứng kiến nàng cứ quẩn quanh lão nhân như đứa bé nhỏ vui thích quấn lấy chân phụ mẫu không buông làm lòng hắn liền bực bội. Tựa như thứ yêu thích nhất của mình lại đột nhiên nằm trong tay người khác, phản ứng nguyên thủy nhất chính là muốn đòi lại. Mọi người đều ngồi trong khi mình nàng đứng, Lãnh Dạ vỗ vỗ cái ghế trống bên cạnh hắn, hữu ý ra hiệu cho nàng. Mạc Tử Như Nguyệt khẽ lắc đầu đáp trả, dùng ánh mắt nói hắn đừng lộn xộn rồi lại đúng lễ nghi cụp mắt đứng sau lưng gia gia. Mặt Ma Đầu nháy mắt đen xuống.
   Nữ nhân nửa đời người nương nhờ phụ mẫu nhưng nửa đời sau phải nhờ trượng phu. Nàng dẫu có thâm tình với gia gia cũng không thể không nhìn đến hắn như thế!
   Dường như không phát hiện hai người đá nheo qua lại, Nguyệt Ký Bạch thong thả nhấp một ngụm trà nóng. Giữa tiết trời heo may mới chớm đông mà thưởng thức một chén trà thơm phức nóng ấm khi vừa từ bên ngoài về, nghe hương vị trà theo hơi nước lan tỏa từ tỳ vị tới từng lục phủ ngũ tạng khiến ông khẽ thở ra một hơi khoan khoái. Ông lên tiếng hòa nhã hỏi thăm cố nhân: "Thanh Nga này, Diệp Nương, Nguyệt Mẫn và Nguyệt Hoa, thật đông đủ! Lão đã lâu không gặp các ngươi."
   Hoa Thanh Nga mỉm cười, khéo léo nói: "Tiên sinh đi nhiều nơi, gặp nhiều người, ngài trở về còn có thể nhớ rõ tên chúng tôi chứng tỏ ngài càng ngày càng minh mẫn!" – Thanh âm nàng hàm chứa trách móc nhẹ nhàng đủ để nhìn ra mối quan hệ giữa mọi người rất tốt.
   Nguyệt Ký Bạch vuốt chòm râu hoa râm, cười cười: "Sao lão nghe như ngươi đang khen ngược lão?"
   Hoa Thanh Nga chưa lên tiếng, Diệp Nương đã nói: "Gia gia còn nói sao! Ngài lần nào cũng đi không từ, về không báo, làm sao chúng con biết mà chuẩn bị? Ngài có biết ngài đã bao nhiêu tuổi rồi không? Tuổi của ngài lẽ ra nên ngồi ở nhà, để chúng con là phận con cháu đến hầu hạ! Chứ không phải đi Đông đi Tây nghe chuyện lạ, xem trò vui, rồi người ta lại nói con cháu ngài chẳng ra gì!"
   Tề Vũ thoáng ngạc nhiên khi thấy thái độ rất kém của Diệp Nương. Quả nhiên hổ cái thì vẫn là hổ cái. Dù cho có ở đâu bản chất vẫn không thay đổi.
   Nàng vừa mở miệng là trách cứ, thế nhưng lão nhân cũng không nổi giận. Tấm lòng của những đứa nhỏ này, ông đều biết, chỉ là trong lòng có lo âu, nếu ngồi ở nhà chờ đợi tuổi già không bằng ra ngoài nghe ngóng tin tức thì hơn.
   Nguyệt Ký Bạch cười xòa: "Hầu hạ cái gì? Lão vẫn còn gân cốt mà lại cần các ngươi đến hầu hạ sao? Mới đó mà ta xuất môn cũng đã gần một mùa trăng. Nhớ ngày ta đi là sau dịp Tết Nguyên Đán, cũng là ngày thành hôn của Phong tiểu tử và Thanh Nga. Ồ, cũng đã khá lâu rồi, hai ngươi đã có tin vui chưa?"
   Minh Ảnh vô cảm liếc mắt nhìn về phía nữ nhân, thấy sắc mặt nàng hơi tái, kín đáo đánh giá nàng, song nhãn u lãnh không nhìn ra tâm tư.
   Nguyệt Mẫn đưa mắt khẽ nhìn Hoa Thanh Nga, phát hiện nàng thế nhưng thất thần.
   Nha hoàn Tường Vi đứng phía sau phải gọi nhỏ một tiếng, Hoa Thanh Nga mới hồi thần, lúng túng đáp: "Vẫn... vẫn chưa..."
   Diệp Nương thấy vậy trêu chọc: "Ngươi chắc là nhớ phu quân chứ gì? Gớm chết! Mới xa nhau có một tháng đã không thể sống như vậy, coi chừng Phong về nhìn thấy ngươi liễu yếu đào tơ, mềm mại ngọt ngào lại không thể để ngươi "ra khỏi nhà" nữa bây giờ. Đến lúc đó, hắn bỏ bê công việc, ta sẽ đau đầu lắm!"
   Nghe ra Diệp Nương trêu ghẹo, Hoa Thanh Nga xấu hổ đỏ mặt, lí nhí nói: "Không có đâu! Không có mà!"
   Nguyệt Ký Bạch bật cười: "Người trẻ tuổi quả thật cậy sức khỏe! Nhưng có thể "cậy" ra vài đứa nhóc, như vậy mới thật là khỏe, còn không chỉ là gióng trống khua chiêng thôi. Ngươi nói xem có phải hay không, Diệp Nương?"
   "Đúng, đúng!" - Diệp Nương gật đầu liên tục.
   Mọi người cười òa theo lời nói bông đùa của Nguyệt Ký Bạch. Chỉ có Hoa Thanh Nga là cúi đầu, che lấp đi tia đau đớn trong ánh mắt.
   Mạc Tử Như Nguyệt đứng một bên cảm giác hôm nay nàng thật lạ.
   Nguyệt Ký Bạch nhìn Diệp Nương cười hỏi: "Diệp bà bà ngươi có khỏe không?"
   Tề Vũ nghe nhắc đến Diệp bà bà thì tò mò dựng đứng lỗ tai. Hắn thực lòng muốn biết người mẫu thân như thế nào có thể dạy ra cái nữ nhân "hổ cái" này.
   Diệp Nương cười: "Ai chứ mẫu thân con khỏe như vâm! Gia gia không biết chứ ngày nào bà cũng lên núi hái thảo dược đủ một canh giờ mới chịu."
   Nguyệt Ký Bạch khẽ vuốt chòm râu hoa râm không quá dài của mình, trầm ngâm: "Đó cũng là một cách rèn luyện sức khỏe nhưng hãy khuyên bà, đừng để cho bà quá sức."
   Diệp Nương gật đầu: "Con lúc nào cũng khuyên mẫu thân như vậy. Dạo này thần trí của bà không tốt lắm, thường xuyên nhớ về chuyện ngày trước. Cũng may có gia gia về bầu bạn, tâm trạng mẫu thân sẽ tốt hơn rất nhiều."
   Nguyệt Ký Bạch nhíu mày: "Diệp bà bà lại đi tìm Sỹ Thạch sao?"

   Sỹ Thạch? Tề Vũ nhướng mày, lại là một nhân vật sóng gió nào mà đến cả lão nhân đầu hai thứ tóc cũng biết?
   Diệp Nương bỗng nhiên cúi đầu, song nhãn ẩn hiện đầy hoài niệm và buồn bã: "Ngày nào mẫu thân cũng sắc một ấm thuốc bắc, nói là để chữa bệnh cho phu quân. Nếu con có nói chàng đã tạ thế rồi thì mẫu thân sẽ thẫn thờ không màng cơm nước, chỉ khi đun cạn ấm thuốc thì bà mới đi nghỉ."
   Tề Vũ kinh ngạc, hóa ra Diệp Nương đang nói chuyện về mẫu thân phu quân quá cố của nàng.
   Nguyệt Ký Bạch khẽ thở dài. Nhân sinh càng dài, con người ta càng có nhiều thứ nuối tiếc, hối hận thường đem chôn giấu sâu trong đáy lòng mà bình thường chẳng có ai nhìn thấy. Chôn giấu kĩ đến nỗi cứ ngỡ đã quên, vết thương đã hoàn toàn bình phục nhưng thực chất chỉ là những nỗi đau ngủ quên bất cứ lúc này cũng có thể thức giấc.
   "Nói với bà, nay mai ta sẽ qua thăm bà."
   Diệp Nương cười cười nói "dạ" đầy cảm kích.
   Ông nhìn Nguyệt Mẫn, lấy từ trong tay áo ra một túi vải màu chàm phổ thông, từ tốn nói: "Hôn lễ của ngươi, lão ở xa, nhận được tin đã qua mất hai ngày. Không tham gia được nhưng đây là lễ vật của lão, hi vọng ngươi không trách ta chậm trễ."
   Minh Ảnh không khỏi liếc mắt nhìn lại đây, bên cạnh hắn, trên bộ mặt hung hãn của Tề Vũ lộ rõ vẻ kinh ngạc: nữ nhân mặt sắt này thế nhưng cũng có người chịu cưới?
   Nguyệt Mẫn dùng cả hai tay tiếp nhận, kéo mở miệng túi, bên trong là hai chiếc vòng tay phỉ thúy huyết sắc. Chất ngọc trơn bóng như bôi mỡ, hạt nào hạt nấy tròn trịa đồng đều chứa vân trắng tinh uốn lượn vừa nhìn đã biết là ngọc tốt.
   Nét kinh ngạc rõ ràng trên đôi mắt sâu thẳm, Nguyệt Mẫn ngần ngại nói: "Hôn lễ của con ngài gửi thiệp mừng, đối với con như vậy là đủ. Còn cái này con mạn phép không nhận, nó quá giá trị."
   Nguyệt Ký Bạch ngăn lại động tác của nàng: "Quà mừng đám cưới tự nhiên là giá trị. Vả lại đây là tấm lòng của ta, không phải cái này cái khác."
   Ông đã nói như vậy, Nguyệt Mẫn không thể phụ tấm lòng của ông, cẩn thận nhét vào ngực áo.
   Đưa mắt lướt qua những khuôn mặt cả mới lẫn cũ, Nguyệt Ký Bạch ngầm đánh giá: "Các ngươi là người phương nào?"
   Trong ba người, Tề Vũ tự tin là người thân thiện, không khiến người ta nghi ngờ nhất, liền ôm quyền, hướng lão nhân chào hỏi: "Tôi là Tề Vũ, người quê Tĩnh Gia. Đây là Minh Ảnh, người Hương Sơn. Còn đây là Lãnh Thiên Dạ người kinh thành. Chúng tôi là... đi du ngoạn đây đó."
   Diệp Nương âm thầm bĩu môi, mới nãy còn nói là về thăm cố hương, sao giờ đã chuyển thành đi du ngoạn? Nói láo cũng thật quen mồm!
   Nhìn ba nam nhân lạ mặt, càng không giống người thường, Nguyệt Ký Bạch nổi nghi ngờ, không biết bằng cách nào lại có dính líu đến mấy đứa nhà mình? Ông nhìn Tề Vũ nói thẳng: "Ta xem tướng ngươi là hạng phàm phu tục tử, ngươi làm gì ở Thanh Hóa? Trong nhà có ai là đồ tể sao?"
   Trong phòng lập tức có mấy người che miệng cười.
   Tề Vũ hóa đá, không nghĩ bản thân mình đường đường là Sát Thần lại bị một lão nhân nói thành phường chuyên "giết lợn". Nhìn đồng đội không ai tỏ vẻ biết hắn, hắn méo mặt nói: "Tiên sinh, ta ở Thanh Hóa tốt xấu gì cũng là thợ săn, sao ngài lại có thể nói ta là đồ tể?" – Hắn đích xác là một thợ săn, không phải săn thú vật, mà là săn kẻ tiểu nhân!
   Nguyệt Ký Bạch tỉnh bơ nói : "Lão chỉ đoán như vậy. Còn ngươi, ngươi ở Hương Sơn, vậy là rất gần Đường Môn, ngươi có quen biết Đường Môn hay không?" – Hướng nhìn nam nhân một thân áo chàm rộng thùng thình, tóc búi củ hành lộ ra thần sắc vô cảm, ông nhíu mày hỏi. Hơi thở nam nhân này rất khẽ, tới mức tưởng không có. Người này nếu là chính đạo thì tốt.
   Minh Ảnh thờ ơ buông một câu: "Không quen."
   Đường Môn danh nổi như cồn, số người không biết ước chừng chỉ vài nhóm người trên núi, huống hồ là người ở ngay tại địa phương đó! Xem chừng là một kẻ lai lịch không đơn giản, Nguyệt Ký Bạch âm thầm đánh giá, tiếp tục hỏi : "Ngươi làm nghề gì?"
   "Chuyển thư." - Minh Ảnh nhả từng chứ. Hắn vẫn luôn kiệm lời là thế.
   Con ngươi Nguyệt Hoa khẽ động, song nàng không nói gì.
   Đưa mắt nhìn đến người nam nhân mặt sẹo dung mạo tuấn tú kiệt xuất, trong lòng Nguyệt Ký Bạch nghi ngờ càng sâu. Không có lý một người dung mạo đặc biệt như vậy ông lại chưa từng nghe nói tới. Ông hỏi: "Ngươi quê ở Thăng Long?"
   Lãnh Dạ không đầu không cuối đáp: "Phải."
   Không thể xuôi nổi kiểu đối đáp cụt lủn, Nguyệt Ký Bạch nhíu mày: "Nói cho rõ ràng một chút thân thế của ngươi."
   Lãnh Dạ rất đúng mực ôm quyền, tự nhiên trình bày: "Tôi tên Lãnh Thiên Dạ, năm nay nhị thập tứ, là người gốc ở phụ cận Thăng Long, từ nhỏ mồ côi cha mẹ, theo thân nhân đi lên Việt Châu, ở tại đó vài năm." – Hắn nhận biết lão nhân này hoặc là sẽ là người tận lực giúp hắn hoặc là người cật lực cản trở hắn với Mạc Tử Như Nguyệt. Cho nên, Ma Đầu chục năm qua chưa từng cúi đầu một ai lúc này lại dễ dàng cúi đầu trước người khác.
   Nguyệt Ký Bạch nhướng cao đôi mày rậm tinh tường: "Việt Châu? Ngươi làm gì ở đó?"
   Lãnh Dạ không nghĩ giấu giếm, vì sớm muộn ông cũng sẽ là trưởng bối trong nhà mình, cho nên hắn đường đường hoàng hoàng chính chính nói: "Tôi làm Giáo chủ Minh Giáo."
   Lãnh Dạ vừa dứt lời, không gian nhất tề im bặt. Tề Vũ đổ mồ hôi hột, trong lòng kêu gào: Giáo chủ ngài đừng có ngố tàu như vậy. Minh Ảnh bên cạnh mím môi, mơ hồ lộ ra nét căng thẳng. Bọn hắn chưa biết tính cách lão nhân này, thẳng thắn như vậy chưa chắc đã là ý tốt.
   Hoa Thanh Nga ngây người, không nghĩ người nam nhân này thế nhưng lại có lai lịch ghê gớm đến như vậy. Diệp Nương trừng lớn mắt, trong lòng mắng tên yêu nghiệt kia cả trăm lần. Chỉ có một cái danh Giáo chủ, hắn ra oai cái của khỉ gì! Làm như nhà mình là cha thiên hạ hay sao?
   Nguyệt Hoa bóp trán, hoàn toàn hết biết, Nguyệt Mẫn chỉ đơn giản là liếc nửa con mắt nhìn một cái.
   Mạc Tử Như Nguyệt cũng bị câu trả lời của Ma Đầu làm choáng váng. Nàng kín đáo lôi kéo tay áo Lãnh Dạ, truyền thông điệp qua đôi mắt hổ phách trong suốt: Ngươi nói cái gì thế?
   Lãnh Dạ dùng hắc mâu u tối học theo nàng bày tỏ suy nghĩ, song nhãn hấp háy: Ta nói sự thật.
   Chỉ thấy Nguyệt Ký Bạch nhíu mày nhìn hắn nghi hoặc, ông cao giọng: "Giáo chủ Minh Giáo? Ngươi là Đại Ma Đầu cả giang hồ đang đuổi giết kia sao?"
   "Có lẽ vậy." - Lãnh Dạ không phủ nhận. Trước kia còn là Giáo chủ thì còn có thể gọi hắn là Đại Ma Đầu, giờ hắn chỉ là một kẻ phản đồ bị đuổi khỏi Minh Giáo. Có lẽ danh xưng 'Đại Ma Đầu' không chóng thì chầy sẽ được đội lên đầu tiểu sư đệ hắn.
   "Không biết ngọn gió nào đưa Giáo chủ chí tôn chí cao tới chốn Thủy Vĩ xa xôi quê mùa này? Vinh dự này chúng ta không dám nhận đâu." – Nguyệt Ký Bạch đột nhiên đổi giọng mỉa mai. Không cần biết những kẻ này tới đây có ý tốt hay xấu nhưng chỉ cần có chút đe dọa đến gia đình ông, ông tuyệt đối không cho phép.
   Lãnh Dạ mặt không đỏ, hơi thở không biến đổi nói: "Tôi tới cưới vợ."
   Nguyệt Ký Bạch nhíu mày: "Ngươi đang đùa với lão nhân ta sao?"
   Lãnh Dạ nở một nụ cười nhạt làm cả ngũ quan vốn đã kiệt xuất lại càng thêm chói lóa. Có lẽ đây là nụ cười chân thật nhất suốt những năm tháng qua của hắn trước mặt những người khác. Hắn bình tĩnh nói: "Không phải." – Ánh mắt hướng đến thân ảnh nữ nhân thanh nhã như ngọc lan, hắc nhãn tối tăm phảng phất những tinh quang ấm áp.
   Mạc Tử Như Nguyệt mất tự nhiên, tránh né ánh mắt của nam nhân. Nàng nghe thấy bên tai tiếng trống ngực đập liên hồi, âm thanh lớn đến nỗi nàng không dám thở mạnh.
   Nam nhân tuấn tú kiệt xuất cao lớn, quanh thân phảng phất một luồng khí ấm áp tươi sáng khi lập hạ, hắc nhãn lấp lánh si mê không suy chuyển. Nữ nhân xinh đẹp tuyệt mỹ như nụ hoa xuân e ấp nhuốm nét tao nhã ngọt ngào. Tựa như bầu trời đen sâu thẳm mang đến thiên tai kinh hoàng dịu dàng ôm lấy Mặt Trăng đã hàng vạn năm, tựa như con sóng xanh biếc dữ dội luôn luôn nhè nhẹ liếm lên bãi cát trắng tinh, hai người tưởng chừng khác biệt vô cùng lại đặc biệt gắn kết.
   Mọi người kinh ngạc không nói thành lời. Hóa ra một nam nhân khi yêu, dù lãnh khốc vẫn có thể trở nên dịu dàng đến thế. Hóa ra một nữ nhân lạnh lùng khi trong tim chôn giấu một bóng hình vẫn biết ngại ngùng. Và hóa ra tình yêu lại có sức mạnh to lớn đến thế!
   Lãnh Dạ chân thành nói: "Tôi muốn cưới nàng."
   Cả một phòng kinh ngạc. Nguyệt Ký Bạch đặt mạnh ly trà xuống bàn, thanh âm chùng thấp tản mác đe dọa: "Ngươi nói gì?"
   Cho rằng bản thân chưa đủ quy củ, Lãnh Dạ lập tức ôm quyền, lấy tư thế khom người cúi đầu đủ lễ nghi, nói từng chữ: "Tôi muốn cưới Như Nguyệt, xin tiên sinh tác thành cho chúng tôi."
   Minh Ảnh đảo mắt, không nói một lời. Tề Vũ xúc động tới nỗi đấm mạnh một quyền vào đầu mình. Giáo chủ của bọn họ thật sự không có tiết tháo gì hết!
   Nguyệt Ký Bạch lạnh giọng nói: "Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể mặc kệ truy sát của giang hồ mà ẩn nấp tại chỗ này, ung dung tự tại sống qua ngày hay sao? Nghĩ cũng hay lắm! Nhưng để ta nói cho người biết, lão già ta còn sống ngày nào, ngày đó ngươi đừng hòng nghĩ lợi dụng gia đình ta như cái mai rùa của ngươi!"
   "Gia gia, hắn không có ý như vậy." – Mạc Tử Như Nguyệt lo lắng lên tiếng giải vây. Nếu cứ để hai người lời qua tiếng lại, không biết chừng sẽ thành quyền qua cước lại, vậy thật đáng lo.
   Lãnh Dạ khẽ ngẩn người, không nghĩ nàng thế nhưng lại vì hắn mà nói chuyện. Khỏi phải nói, lòng hắn vui mừng đến độ nào, hắc mâu nhìn nàng càng thêm mềm mại.
   "Ngươi biết hắn có ý gì?" - Nguyệt Ký Bạch híp mắt nhìn nam nhân mạng sống đầy nguy cơ vẫn thờ ơ, thanh âm lạnh lùng tỏa ra uy áp.
   "Tôi muốn cưới Như Nguyệt!" – Lãnh Dạ giống như bị ngu ngốc mà lặp lại. Câu trả lời của hắn khiến cho cả phòng rơi vào im lặng một lần nữa.
   Hoa Thanh Nga che miệng đầy bất ngờ, không nói được lời nào. Diệp Nương sửng sốt nhìn Nguyệt Hoa, Nguyệt Hoa bàng hoàng nhìn nàng, không ai nghĩ rằng Ma Đầu tàn độc còn cố chấp như thế. Ánh mắt Nguyệt Mẫn tối tăm nhìn không ra tâm tình tốt, song thủ nắm chặt đến nỗi trắng bệch.
   "Ta không hỏi chuyện này!" – Nguyệt Ký Bạch xoa trán, cảm thấy kiên nhẫn cả đời ông sắp bị dùng hết.
   Lãnh Dạ thẳng thắn đáp lại: "Tôi chính là muốn nói chuyện này. Ngài là gia gia của Như Nguyệt, vậy mong ngài cho phép tôi cưới nàng làm thê tử."
   Nguyệt Ký Bạch nhíu mày, song nhãn hổ phách trầm tư cô đọng. Nam nhân này không biết là thật lòng với cháu gái ông hay chỉ là lợi dụng nàng?
   "Hôn nhân là chuyện đại sự, không thể vội vàng, hơn nữa tình cảnh của ngươi hiện tại như vậy, vẫn là nói sau đi." – Nguyệt Ký Bạch nhẫn nại phân tích. Không cần biết có phải là một mảnh chân tình hay không, ông cũng không có quá nhiều ủng hộ chuyện cháu gái ông cùng với nam nhân này.
*
   Không đợi cho nam nhân có thêm bất kì động tác nào khác, Nguyệt Ký Bạch gọi Mạc Tử Như Nguyệt: "Ngươi đi theo ta." - Lạnh lùng bỏ lại một câu, Nguyệt Ký Bạch dứt khoát xoay người rời khỏi phòng, đôi con ngươi hổ phách tối tăm không gợi lên nổi một tia hảo cảm.
   Nhìn theo bóng lưng lão nhân rời đi, Mạc Tử Như Nguyệt lòng thấp thỏm không chút chậm trễ đuổi theo.
   "Như Nguyệt!" - Lãnh Dạ gọi nàng, trao cho nàng một ánh mắt tin cậy. Cho dù có như thế nào, hắn vẫn sẽ đứng về phía nàng, tuyệt không quay lưng!
   Mạc Tử Như Nguyệt khẽ đáp: "Ừ." - Lòng cảm thấy vui vui khó tả. Nàng chỉ là lo sợ gia gia nổi giận thôi, hắn vì nàng mà cuống lên. Nàng biết hắn sẽ luôn chống đỡ cho nàng dù trời có sập xuống.
   Mạc Tử Như Nguyệt theo Nguyệt Ký Bạch bước tới thư phòng của ông trong khoảng Tây viện. Ông trầm lặng uy nghiêm đứng trước án thư bằng gỗ sưa vân đỏ như huyết, nàng trầm mặc cúi đầu đứng phía sau lưng. Không gian tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của hai người.
   Lúc lâu sau, Nguyệt Ký Bạch cất tiếng hỏi: "Nghe nói ngươi đã bị đuổi khỏi cửa Mạc gia?" – Thanh âm lão nhân ổn định, có chút đạm mạc nhưng vô cùng tao nhã. Ông đi nhiều nơi, giang hồ đồn thổi đây đó ông cũng biết.
   Mạc Tử Như Nguyệt hơi bất ngờ, không nghĩ việc đầu tiên ông hỏi là chuyện này. Nàng cúi đầu đáp một tiếng: "Dạ."
   Nguyệt Ký Bạch lại nói: "Ngươi vẫn làm thương vụ?"
   Mạc Tử Như Nguyệt đáp: "Dạ phải."
   Hơi cau mày, giọng nói lão nhân gia không hờn không giận vang lên: "Ngươi có qua lại với triều đình?"
   Mạc Tử Như Nguyệt lập tức lắc đầu: "Không ạ. Con chỉ theo phụ thân tiến Cung một lần ngày Trung Thu." – Nàng biết thân thế nàng phức tạp, tính cách không tốt, nhan sắc lại quá nổi trội, nếu thật sự dính lính với triều đình thì cả đời này cuộc sống sẽ không thể dễ chịu.
   Nguyệt Ký Bạch nhíu mày: "Nhưng ngươi lại trú ở Thiệu Thành Vương Phủ nhiều ngày, chẳng nhẽ ngươi có ý với hắn?" – Đừng trách ông tin miệng lưỡi thiên hạ, có trách cũng hãy trách ông không chịu được những lời người ta nói về tôn nữ mình.
   Mạc Tử Như Nguyệt lắc đầu: "Không phải ạ, là con trong chuyến buôn gặp sơn tặc, Vương gia chỉ ra tay hỗ trợ và cho con ở nhờ... vì... con bị thương..."
   "Ngươi bị thương?" – Nguyệt Ký Bạch nhíu chặt chân mày, lập tức bắt lấy cổ tay Mạc Tử Như Nguyệt, song nhãn hổ phách nồng đậm lo lắng.
   Mạc Tử Như Nguyệt vội giải thích: "Con không sao rồi..."
   Bất ngờ sắc mặt Nguyệt Ký Bạch chuyển biến, song nhãn hổ phách trầm lặng đột ngột che phủ bởi thịnh nộ, khí chất vốn tao nhã nháy mắt chuyển thành lãnh ý. Trong đầu ông lúc này hiện lên hình ảnh nam nhân cao ngạo có vết sẹo dữ tợn nơi mắt trái, hành động, cử chỉ toát ra vẻ nhàn tản, lòng ông hận không thể một chưởng đập chết hắn.
   Mắt nhìn thấy ông toan xoay người, Mạc Tử Như Nguyệt vội bắt lấy ống tay áo của lão nhân, thanh âm căng thẳng: "Gia gia, ngài làm gì vậy?"
   Nguyệt Ký Bạch trừng lớn mắt, thanh âm lạnh băng không giấu được phẫn nộ: "Ngươi có biết trong cơ thể ngươi có cổ trùng của hắn hay không?"
   Mạc Tử Như Nguyệt mím môi không đáp, nàng cư nhiên quên mất y thuật của ông cao sâu như thế nào.
   Nàng không trả lời, Nguyệt Ký Bạch tự nhiên thông suốt: "Ngươi biết?"
   Mạc Tử Như Nguyệt cúi đầu giống như một đứa trẻ làm sai, lí nhí thốt ra một tiếng: "Dạ."
   Nghe như ngọn đuốc rơi xuống đất xèo một cái tắt ngấm, song nhãn hổ phách trầm lặng ảm đạm thoáng thất vọng, Nguyệt Ký Bạch giật tay áo khỏi tay nàng, thanh âm thoáng lạnh đi: "Trước đó ngươi biết thân thế hắn ra sao hay không?"
   Mạc Tử Như Nguyệt

1 2 »