Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chương II: Cuộc Thách Đấu

Tùy Chỉnh

Phần 1
Núi Draput luôn được bao trùm một bầu không khí đáng sợ. Đỉnh núi cao chót vót chạm tới cả những tầng mây. Vách núi hình đầu rồng nhô ra hướng về phía Đông làm tăng thêm vẻ uy nghi của nó.
Do ngọn núi có rất nhiều sinh vật nguy hiểm cũng như từng là căn cứ của băng cướp nên bình thường không ai lại gần ngọn núi này. Nhưng vào lúc mặt trời đang bắt đầu ló dạng, có một bóng người đang tiến về phía ngọn núi .
Đó là một chàng trai mặc một bộ quần áo màu đen cùng với một chiếc áo khoác có mũ trùm cùng màu. Cậu ta đi từ hướng của thành phố Ruen.
Ngày hôm qua, người dân đã tổ chức một lễ hội để vinh danh việc chàng trai đã làm cho thành phố. Lễ hội diễn ra rất náo nhiệt và kéo dài đến tận đêm khuya. Nó diễn ra còn lâu hơn cả lễ hội thu hoạch truyền thống nữa. Điều này thể hiện quy mô cũng như sự biết ơn của người dân đối với người này là lớn đến nhường nào.
Người đó không phải ai khác chính là người hùng của thành phố Ruen – Hắc Long.
Mục đích mà chàng trai khi tới thành phố là để mua những nhu yếu phẩm cần thiết nhưng mà cậu lại không phải tốn một đồng nào do những thứ đó đã được mọi người trong thành tặng để tỏ lòng biết ơn. Có thể thấy rõ sự nhiệt tình của họ khi nhìn vào xe hàng mà cậu đang kéo theo. Trên xe đang chất rất nhiều loại hàng hóa như lương thực, thực phẩm, trang phục, rượu, gia vị, thảo dược, ... tất cả đều là những sản phẩm tốt nhất mà họ có.
"Đúng là kết quả ngoài dự kiến. Bọn họ nồng nhiệt quá rồi." chàng trai nhìn vào đống hàng hóa đang chất chồng trên xe cảm thán.
"Mà họ đã có lòng thì mình xin nhận thôi."
Dường như sức nặng của xe kéo không hề gây ra khó khăn nào cho chàng trai. Cậu vẫn bước những bước đi vững chắc.
"Chúng ta có nên ra mặt không, Haru-nee?" Cô gái đội mũ trùm nói với cô gái đang ở bên cạnh mình.
"Chưa phải lúc. Chúng ta cứ theo dõi thêm xem sao đã."
Hai người đang bám theo chàng trai chính là Kyomu và Haruka.
"Em thấy cậu ta là người thế nào?"
"Ưmm...Anh ta rất lịch thiệp và khiêm nhường đối với người khác. Điều này khiến ta có thiện cảm, nhưng em lại có một cảm giác kì lạ mà không biết phải giải thích thế nào."
"Chị cũng thấy vậy. Chị gần như không thể tìm ra được một khuyết điểm nào của cậu ta cả. Một người quá hoàn hảo."
Đây là cảm nhận của cô về chàng trai phía trước. Cậu ta cứ như một chàng hoàng tử bước ra từ trong một câu truyện cổ tích vậy.
"Việc mà chúng ta cần làm là tiếp tục theo dõi cậu ta. Chúng ta không thể hành động một cách hấp tấp được."
"Vâng. Em hiểu rồi."
Hai cô gái âm thầm bám theo mà không hề để đối phương phát hiện, đạt được điều đó là nhờ vào ma thuật mà hai cô đang thi triển.
Mỗi người từ khi sinh ra đều có một lượng ma lực nhất định nhưng không phải ai cũng giống nhau và không phải ai cũng biết cách sử dụng ma lực, hơn nữa độ tương thích với nguyên tố của mỗi người là khác nhau nên đặc tính ma thuật của mỗi người phụ thuộc vào nguyên tố mà họ tương thích.
Nhưng điều đó không có nghĩa là không thể sử dụng được ma thuật nguyên tố mà mình không tương thích, chỉ là hiệu quả của chúng sẽ bị giảm bớt. Cũng có rất nhiều ma thuật sư có độ tương thích cao với nhiều nguyên tố nhưng số lượng người có thể làm được điều đó không nhiều.
Loại ma thuật mà hai cô gái đang sử dụng là một loại ma thuật dùng để ngụy trang. Xung quanh Haruka và Kyomu lúc này đang có một lớp gió nhằm giấu đi tiếng động mà hai cô tạo ra. Ngoài ra còn có một tấm màng nước bao bọc, bẻ cong ánh sáng chiếu tới khiến họ không thể bị nhìn thấy.
Haruka không có một lượng ma lực lớn nhưng cô có thể sử dụng được những loại ma thuật tầm trung. Haruka tạo ra lớp gió bên ngoài còn Kyomu tạo ra tấm màng nước. Kyomu là một ma thuật sư xuất chúng nên cô hoàn toàn có thể thực hiện đồng thời cả hai ma thuật trên nhưng Haruka đã nhận thi triển một phép để giữ sức cho Kyomu phòng khi cần thiết.
"Anh ta sống trên núi thật sao?"
Chàng trai đi lên núi Draput mà không có có chút do dự nào.
Con đường lên núi rất hiểm trở và nó là lối duy nhất để lên núi, thế nên hai cô phải thận trọng giữ khoảng cách.
Quả thực ngọn núi này giống với những gì mà hai cô đã được nghe kể. Con đường mòn lên núi thô sơ và hẹp, hai bên đường là rừng cây cao lớn mọc san sát nhau. Càng lên cao con đường càng trở nên gồ ghề khó đi hơn. Những tán cây cũng vươn rộng che đi ánh sáng khiến cho quang cảnh trở nên u tối. Thỉnh thoảng âm thanh xào xạc từ những lùm cây cùng với âm thanh của những loài thú hoang lại vọng ra khiến cho ai đi qua đây cũng phải trở nên thấp thỏm cảnh giác.
"Liệu trong rừng này có hổ hay báo không nhỉ?" Kyomu hồn nhiên nhìn ngó xung quanh.
"Em nên để ý một chút đi. Mặc dù chúng ta đang dùng ma thuật để ân thân nhưng vẫn có những loài thú có giác quan nhạy bén hay ma thú vẫn có thể nhận ra chúng ta đấy."
Ma thú là loài sinh vật rất nguy hiểm không phải ai cũng có thể đối phó được. Khác với loài thú bình thường ma thú có ma lực trong cơ thể tồn tại dưới dạng ma thạch. Khi ma thú chết đi hoặc bị tiêu diệt thân thể chúng sẽ biến mất và chỉ để lại ma thạch mà thôi.
Những con ma thú thông thường không hề biết sử dụng ma thuật nên chúng chỉ mạnh hơn những con thú bình thường nhưng những con ma thú cao cấp thì không như vậy. Chúng biết sử dụng ma lực và nguyên tố để thi triển ma thuật.
Sự tồn tại của ma thú cũng là một phần lý do khiến núi Draput trở nên nguy hiểm.
"Chị yên tâm đi. Chúng ta chưa bị phát hiện đâu."
Đúng như những gì Kyomu nói, trên đường đi có một vài con thú xuất hiện nhưng chúng không hề phát hiện ra sự tồn tại của hai cô gái.
Lúc này đây, mặt trời đã ở vị trí cao nhất báo hiệu đã quá trưa, suốt thời gian qua hai bên vẫn duy tình trạng hiện giờ.
"Oa! Đẹp quá! Trên này thật khác biệt so với phía dưới!"
Cảnh vật trước mặt thay đổi. Con đường họ đang đi mở rộng dần ra và độ dốc cũng dần hạ xuống. Tầm nhìn của họ không còn bị thu hẹp bởi những bóng cây nữa mà đã trở nên thoáng đãng hơn. Phía trước vẫn là cánh rừng sum suê, tươi tốt nhưng trái với không khí u ám và có phần đáng sợ ở con đường phía dưới thì nơi đây lại có một bầu không khí thư thái và yên bình với những cánh bướm bay lượn. Thấp thoáng đằng sau những gốc cây là những chú thỏ và hươu đang thong thả tìm kiếm những mầm non. Ngoài ra, những tiếng chim hót líu lo cũng góp phần trong việc tạo nên bầu không khí thanh bình này.
"Thật không ngờ rằng trên ngọn núi mang hung danh này lại có thể có một khung cảnh lãng mạn như vậy."
Haruka cũng phải ngỡ ngàng thốt lên.

"Đúng là nếu như không thấy tận mắt thì không ai tin được là khung cảnh này có thể tồn tại."
Khi hai cô gái đang bị khung cảnh trước mặt hớp hồn thì đột nhiên có một giọng nói vang lên.
"Xem ra cậu đã phát hiện ra bọn tôi từ trước. Vậy thì mau ra mặt đi cần gì phải trốn như vậy."
Bị bất ngờ bởi sự xuất hiện của giọng nói nhưng Haruka có thể đoán được chủ nhân của giọng nói đó là ai. Ngoài hai cô ra thì chỉ có một người là có khả năng xuất hiện vào lúc này.
Và đúng như dự đoán người xuất hiện sau bóng cây cách đó không xa là người mà hai cô đang bám theo từ sau khi rời thành phố Ruen, người được gọi là Hắc Long.
Cậu ta xuất hiện với một nụ cười thân thiện.
"Hân hạnh được gặp hai cô. Không biết hai cô tìm tôi có chuyện gì không?"
"Cũng không có gì đâu. Chỉ là muốn biết ngài Hắc Long nổi tiếng đây sống ở đâu thôi."
"Vậy à? Tôi thấy rất vinh dự khi được người đẹp như hai cô quan tâm nhưng mọi chuyện không đơn giản như vậy, phải không?"
"Ai biết được."
Bầu không khí trở nên căng cứng. Haruka đưa tay lên chuôi kiếm và sẵn sàng để lao tới bất cứ lúc nào.
"Cậu phát hiện ra chúng tôi khi nào?"
"Thực ra thì tôi đã lờ mờ cảm nhận được có người bám theo mình từ khi rời thành rồi, nhưng tôi chỉ dám khẳng định chắc chắn điều đó khi bắt đầu đi lên núi thôi. Tại nơi đó không hợp để nói chuyện lắm nên tôi mới đợi tới lúc này mới ra mặt để hai bên có thể dễ dàng nói chuyện hơn."
Lời giải thích rất hợp lí nhưng như vậy là vẫn chưa đủ để có thể thuyết phục được hai cô gái bỏ sự phòng bị của mình.
"Hai cô không cần phải cảnh giác vậy đâu. Nếu như tôi có ý đồ xấu thì tôi đã ra tay từ trên đường lên núi rồi. Nếu vậy thì ta đã không có cuộc trò chuyện này rồi, phải không?"
Lời chàng trai nói không sai. Trong suốt quãng đường lên núi vừa rồi cậu ta không hề ngoái đầu lại một lần khiến hai cô nghĩ rằng cậu ta chưa phát hiện ra hai người bọn cô. Cậu ta hoàn toàn có cơ hội để ra tay khi đó hay ngay cả khi hai cô còn đang bị thu hút bởi cảnh vật nơi đây.
"Cậu biết là có người bám theo mà không tìm cách cắt đuôi chúng tôi sao? Cậu thông thuộc ngọn núi này hơn chúng tôi mà, phải chứ?"
"Đúng là nếu như tôi muốn thì việc đó không có gì khó cả. Nhưng tôi không biết hai cô có ý định gì khi bám theo tôi như vậy. Hơn nữa, tôi không cảm thấy ác ý từ hai cô nên tôi muốn được nói chuyện với hai cô xem sao."
"......"
Suy nghĩ một hồi, Haruka bỏ tay ra khỏi chuôi kiếm rồi ra hiệu cho Kyomu hủy bỏ đi ma thuật mà cô đã chuẩn bị.
Chàng trai thở phào khi trông thấy hành động đó của hai cô gái.
"Có vẻ các cô đã tin lời giải thích của tôi. Vậy sao ta không đổi địa điểm nhỉ? Nhà của tôi cũng không cách xa đây lắm. Nếu không chê thì các cô có thể tới đó nói chuyện được không?"
"Đó cũng không phải là ý tồi. Chúng ta không thể cứ đứng đây để nói chuyện được. Cậu dẫn đường đi."
"Vậy mời hai cô theo tôi."
Chàng trai cúi người một cách lịch thiệp rồi quay người đi trước. Haruka và Kyomu đi theo sau cậu ta tiến vào khu rừng.


Phần 2
Sau hai mươi phút đi bộ, một ngôi nhà gỗ nhỏ xuất hiện trước tầm mắt của ba người. Căn nhà có kết cấu khá đơn giản gồm một phòng ngủ, phòng khách kết hợp với phòng bếp kiêm luôn phòng ăn.
"Xin lỗi vì đón tiếp các cô trong điều kiện như thế này. Tôi không mấy khi có khách nên nhà cửa có hơi bừa bộn một chút."
"Không sao. Chúng tôi không phiền đâu."
Dù nói vậy nhưng bên trong căn nhà rất ngăn nắp, không hề có dấu hiệu của sự bừa bộn. Chàng trai tiến tới cái bàn đặt ở giữa phòng rồi kéo hai chiếc ghế ra mời hai cô gái ngồi xuống.
Sau khi hai cô gái ngồi xuống, chàng trai tiến vào bếp, đặt nồi nước lên rồi kích hoạt ma pháp trận đặt trên bếp lò. Thông thường để nhóm lửa thì cần phải có đá lửa nhưng nó đã trở nên ít phổ biến hơn khi công cụ ma thuật ra đời
Công cụ ma thuật là những đồ vật được khắc ma pháp trận để ứng dụng ma thuật được khắc trên đó. Những việc như thắp sáng, châm lửa bếp lò hay lấy nước từ giếng đều được thực hiện một cách dễ dàng nhờ vậy mà đời sống của mọi người trở nên thuận tiện hơn. Người sử dụng chỉ cần truyền ma lực vào ma pháp trận được gắn trên đó để kích hoạt. Chính vì sự tiện lợi đó mà công cụ ma thuật rất được giới quý tộc ưa chuộng.
Chàng trai lấy ra từ tủ bếp một bộ ấm chén xa xỉ với những đường viền được mạ vàng và một cái hũ cũng không kém phần tráng lệ. Sau vài phút, cậu ta rời khỏi bếp với khay trà trên tay. Sau đó, cậu ta rót trà ra hai cái tách đã được đặt phía trước hai cô gái. Mùi thơm dịu nhẹ cùng màu nước trong thể hiện được rằng lá trà dùng để pha là loại thượng hạng.
"Hai cô ngồi đợi tôi một chút. Tôi xử lý chiếc xe ngoài kia rồi quay lại ngay."
"Cậu định xử lý cái xe đó thế nào?"
"Có một nhà kho ở gần đây. Tôi sẽ mang xe hàng ra đó."
"Vậy chúng tôi sẽ ngồi đợi cậu ở đây."
Chàng trai gật đầu xác nhận rồi nhanh chóng đi ra ngoài đẩy chiếc xe chất đầy hàng vào trong rừng.
Vài phút sau, từ phía cửa ra vào vang lên tiếng bước chân.
"Đã để các cô phải đợi rồi."
"Không sao. Chúng tôi mới là người đang làm phiền cậu mà."
Chàng trai lấy cái tách còn lại ở trên khay, rót trà rồi ngồi xuống đối diện với hai cô gái.
"Hy vọng trà tôi pha hợp khẩu vị của hai cô."
"Vâng. Trà ngon lắm."
"Thật may quá. Tôi cứ lo là đã tự làm bẽ mặt với kỹ năng nửa vời của mình."
"Anh khiêm tốn quá rồi. Màu nước trà rất đẹp, hương vị cũng đậm đà nữa. Tôi cũng muốn tự tay pha thử loại trà này xem sao."
"Vậy tôi sẽ tặng cô hũ trà này. Thực ra tôi ít khi uống trà lắm. Nếu không sử dụng những lá trà này thì sẽ thật phí phạm."
"Thật chứ! Cảm ơn anh nhiều lắm."
Chàng trai lấy cái hũ đựng trà vừa nãy đưa cho Kyomu.
Đôi mắt của Kyomu sáng long lanh nhìn vào cái hũ trong tay mình. Sau đó, cô cất cái hũ vào cái túi nhỏ giắt bên hông nhưng cái túi không hề phình lên sau khi chứa một vật to hơn nó.
"Đó là túi ma thuật à? Đây là lần đầu tôi thấy một cái đấy."
"Vâng. Bà đã đưa nó cho tôi trước khi rời khỏi làng."
"Hẳn là bà của cô yêu quí cô lắm mới tặng cô món đồ quý giá thế này."
Túi ma thuật là một công cụ ma thuật thời không mang hình dạng một cái túi. Nó có dung tích lớn hơn rất nhiều lần so với vẻ ngoài. Điều khiến nó trở nên quý giá đó là nó không chứa đồ vật trong một vật chứa hữu hình mà là trong một không gian riêng biệt. Sức chứa của túi ma thuật phụ thuộc vào dung tích ma lực của người sở hữu nó, không cần biết kích cỡ hay sức nặng của đồ vật ra sao miễn không vượt quá sức chứa thì hoàn toàn có thể cất giữ trong túi ma thuật. Hơn nữa thời gian bị đóng băng trong không gian chứa đồ nghĩa là thực phẩm tươi sống sẽ không bị hỏng. Khi muốn lấy vật mình muốn ra khỏi không gian chứa thì chỉ cần nghĩ đến vật đó là hoàn toàn có thể đem nó ra mà không gặp bất cứ khó khăn nào.
Ma thuật thời không là một loại ma thuật rất phức tạp nên không có nhiều người am hiểu và lĩnh hội được. Chính vì vậy, túi ma thuật là một công cụ ma thuật đặc biệt hiếm và có giá trị bằng cả một gia tài.
"Tôi nghĩ chúng ta nói chuyện phiếm như vậy là đủ rồi. Ta quay lại vấn đề chính, được chứ?"
Đặt tách trà trên miệng xuống, Haruka nói bằng giọng nghiêm túc.
"Được. Hai cô muốn nói chuyện gì?"
"Vậy tôi sẽ nói thẳng..."
Haruka nhìn thằng vào chàng trai ngồi đối diện với ánh mắt sắc bén tựa lưỡi gươm.
"...cậu có phải là Hắc Long thật không?"
"......"
Chàng trai không trả lời ngay mà chỉ im lặng. Ánh mắt của cậu ta cũng trở nên sắc bén hơn không còn vẻ thân thiện lúc trước.
"...Sao cô lại hỏi như vậy?"
"Khi đến Ruen chúng tôi đã nghe rất nhiều điều về cậu và những gì cậu đã làm. Thế nhưng có một số chi tiết tôi cảm thấy khó hiểu. Không biết cậu có thể giáp đáp chúng hộ tôi được không?"
Sự căng thẳng bao trùm căn phòng.
Haruka vẫn giữ ánh mắt sắc bén trong khi chàng trai cũng không hề tỏ ra nhún nhường hay yếu thế.
Sau một hồi lâu, chàng trai mới mở lời với một nụ cười gượng.
"Quả thật, nếu có người tự xưng là thành viên của Thất Long thì đến tôi cũng nghi ngờ."
"Vậy tức là cậu đồng ý trả lời những câu hỏi của tôi?"
"Đúng vậy."
Haruka gật nhẹ đầu rồi nêu những thắc mắc của mình.
"Tại sao cậu lại xuất hiện trở lại sau năm năm biến mất?"
"Như cô đã biết nhóm chúng tôi đã tan rã vào năm năm trước, trong khoảng thời gian đó tôi tránh tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Cho đến thời gian gần đây tôi mới cảm thấy tâm trạng của mình tốt hơn nên quyết định sẽ chu du đây đó. Và trên đường đi qua ngọn núi Draput này, tôi bắt gặp một đoàn thương nhân bị toán cướp tấn công. Do không thể đứng nhìn những người thương nhân đó bị làm hại nên tôi đã ra tay ứng cứu."
"Nhóm Thất Long không hề ở lại một nơi quá lâu, vậy thì tại sao cậu lại lưu lại đây sau khi đã cứu đoàn thương nhân?"
"Là vì một thứ."
"Đó là thứ gì vậy?"
"Tôi không biết."
"Cậu không biết sao?"
"Thật ra chuyện này cũng hơi khó giải thích..."
Chàng trai tỏ ra ngập ngừng, tìm kiếm từ ngữ thích hợp để giải thích.
"...Sau khi giải cứu đoàn thương nhân, tôi lên núi để tiêu diệt căn cứ của băng cướp để chúng không còn làm hại người dân đi qua nơi đây được nữa. Lúc tôi đang định rời đi thì đột nhiên một cảm giác bất an dấy lên trong lòng và tôi cảm nhận thấy sự tồn tại của một thứ gì đó ở trên ngọn núi này."
"Thế cậu đã có manh mối nào về thứ đó chưa?"
"Hiện tại thì chưa. Tôi vẫn đang tìm kiếm nhưng vẫn chưa có manh mối nào."
Haruka suy ngẫm về điều chàng trai vừa nói. Từ khi đặt chân lên ngọn núi này, cô không hề cảm thấy có gì bất thường. Ngay cả ma thuật tìm kiếm của Kyomu cũng không hề phát hiện ra sự hiện diện nào giống như chàng trai vừa nói. Nhưng chàng trai đối diện cô bây giờ không phải là một người tầm thường. Cậu ta có thể phát hiện được có người đang theo dõi mặc dù hai cô đã ẩn thân bằng ma thuật. Điều này khiến Haruka không khỏi suy nghĩ về khả năng lời cậu ta nói là thật.
"Tạm gác vấn đề đó sang một bên. Tại sao người dân ở Ruen lại nhận ra cậu?"
"Tôi muốn mua thêm một số nhu yếu phẩm cần thiết, nên đến Ruen để mua đồ nhưng lại bị nhóm thương nhân nhận ra và mọi chuyện sau đó thì như các cô thấy rồi đấy."
"Còn con rồng khế ước thì sao? Mặc dù đã theo dõi cậu một thời gian nhưng tôi chưa hề cảm nhận thấy sự hiện diện nào giống loài rồng quanh cậu cả."
"Về vấn đề này thì là do tôi sợ rằng mọi người trong thành sẽ hoảng sợ nên tôi không để nó xuất hiện. Thông thường nó sẽ ở trong thế giới của những cái bóng, nên các cô không hề cảm nhận được nó cũng phải."
Nghe xong giải thích cho những câu hỏi của mình, Haruka không có động thái nào ngay mà suy ngẫm thật kỹ về những lời vừa rồi.
Một lúc sau, Haruka mới lên tiếng, tuy nhiên ánh mắt của cô vẫn giữ nguyên sự sắc bén.
"Cảm ơn cậu đã trả lời cho những thắc mắc của tôi. Tuy nhiên, tôi vẫn không thể bị thuyết phục nếu như không có bằng chứng xác thực nào."
"Ý của cô là...?"
"Cậu có thể triệu hồi con rồng khế ước của cậu được không?"
Haruka đưa ra một yêu cầu mà chàng trai không thể từ chối. Nếu không thể đưa ra bằng chứng ở mức độ này thì dù những lời giải thích kia có hợp lý đến đâu cũng không thể chứng minh cậu ta là một thành viên của Thất Long được.
"Cuộc nói chuyện của chúng ta có thể tiếp tục hay không đều phụ thuộc vào điều này."
"Cô sẽ không nói thêm điều gì cho đến khi trông thấy nó?"
"Đúng vậy."
Ánh mắt của Haruka rất kiên định và không hề có ý nhượng bộ. Việc này có tính quyết định rất lớn tới việc chàng trai này có phải là người hai cô đang tìm kiếm hay không.
Chàng trai cũng nhận ra việc này có ý nghĩa thế nào cho nên câu trả lời đã quá rõ ràng.
"Nếu vậy thì tôi sẽ đáp ứng yêu cầu của cô. Triệu hồi nó ở đây không tiện lắm. Chúng ta ra sân trước, được chứ?"
"Được."
Nói rồi, ba người rời khỏi ngôi nhà gỗ và tiến đến phần sân trước cửa sổ phòng khách.
"Hai cô nên đứng cách xa một chút để đảm bảo an toàn."
Haruka và Kyomu nghe theo lời khuyên của chàng trai và đứng dưới mái hiên của ngôi nhà.
Chàng trai giơ tay phải lên và một dấu ấn dần dần hiện rõ trên mu bàn tay của cậu ta. Dấu ấn đó chính là bằng chứng cho một khế ước sư.
Ánh sáng trên dấu ấn rực rỡ hơn và mặt đất phía trước chàng trai xuất hiện một ma pháp trận cỡ đại, nó chính là bản phóng to của dấu ấn trên tay của cậu ta.
"Hỡi hiện thân của màn đêm, chủ nhân vùng đất của những cái bóng, hãy làm theo giao ước, đến bên ta và thi hành nghĩa vụ của ngươi."
Như thể có một lực hút kỳ lạ, những cái bóng ở xung quanh lao tới và lấp đầy ma pháp trận tạo thành một cái hố đen ngòm không thấy điểm tận cùng. Rồi một tiếng gầm uy dũng vang lên khiến cho không gian xung quanh bị chấn động một cách dữ dội.
Từ bên trong cái hố đen, một bóng hình khổng lồ bay thẳng lên trời, lượn một vòng rồi sau đó lao xuống theo hình xoắn ốc đáp xuống cạnh chàng trai.
Trước mặt hai cô gái là một sinh vật cao bốn mét, toàn thân có một lớp vảy màu đen. Đôi cánh trên lưng lớn đến mức khi dang rộng có thể dễ dàng vượt qua chiều dài của căn nhà gỗ. Một lớp sương màu đen tỏa ra từ cơ thể của sinh vật khiến nó có một cảm giác ma mị.
Nó chính là loài sinh vật huyền thoại mà mọi người đều cho rằng đã không còn tồn tại nữa – một con rồng.
"Tuyệt quá!"
Haruka và Kyomu hoàn toàn bị vẻ uy nghiêm của sinh vật huyền thoại hớp hồn. Phải mất một lúc lâu, hai cô gái mới có thể quay lại trạng thái bình thường.
"Đây chính là con rồng khế ước của tôi, Ám Long Caligo."
Chàng trai tiến lại gần rồi vỗ lên người con rồng một cách trìu mến.
"Đúng là một sinh vật oai nghiêm và cao quý."
Haruka và Kyomu đã từng gặp và chiến đấu với Wyvern nhưng cái cảm giác mà Caligo mang lại khác xa với một loài thuộc nhánh phụ. Một thứ áp lực khủng khiếp tỏa ra từ thân thể khổng lồ kia khiến người đứng trước nó mất hết tinh thần.
"Hy vọng chủ nhân đừng triệu hồi tôi vì những lý do như thế này nữa."
"Có gì đâu. Ta chỉ đáp ứng yêu cầu của hai vị khách quý này thôi mà."
Haruka và Kyomu không bất ngờ trước điều này. Rồng là một sinh vật đặc biệt sở hữu tri thức nên việc có thể nói được tiếng người là

1 2 3 »