Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Chương III: Cuộc Gặp Mặt Trong Rừng

Tùy Chỉnh



Phần 1
Sáng sớm, những con thú trong khu rừng đi ra khỏi nơi trú ngụ và bắt đầu một ngày mới. Mặt trời vẫn chưa ló dạng và màn sương mù mờ ảo vẫn đang bao trùm khắp nơi.
Trong khung cảnh thơ mộng này, một người con gái đang cầm thanh kiếm vung những đường kiếm điêu luyện hết lần này đến lần khác. Từng động tác uyển chuyển của cô khiến người ta tưởng rằng cô đang khiêu vũ hơn là đang tập luyện những chiêu thức có thể kết liễu đối phương.
Đột nhiên điệu múa đó dừng lại, vẫn còn sớm so với bài luyện tập thường ngày của cô. Lý do là bởi sự xuất hiện của một vị khách bất thường đang ngồi quan sát từ bậc cầu thang.
"Sao hôm nay em dậy sớm quá vậy?"
"Chỉ là em không ngủ được thôi."
Haruka hết sức ngạc nhiên khi nghe lý do này từ người có thể yên giấc ngay cả khi trời đất có sập xuống đi chăng nữa.
"Em mà cũng có lúc không ngủ được sao? Hay em cảm thấy không khỏe ở đâu?"
"Haru-nee, thật là... Em có phải là con sâu ngủ đâu cơ chứ! Em cũng có khó ngủ và dậy sớm mà."
"Vậy sao? Thế mà chị cứ tưởng là em vẫn có thể ngủ một cách ngon lành trong bất cứ hoàn cảnh nào cơ."
"Em không thèm nói chuyên với chị nữa đâu! Hứ...!!"
Vị khách bất thường chính là Kyomu – người đang phồng má lên giận dỗi đối với những lời nói trêu chọc của Haruka.
"Thôi cho chị xin lỗi mà! Thế em có tâm sự gì à?"
"Cũng không hẳn là tâm sự. Chỉ là em vẫn suy nghĩ về ngày hôm qua thôi."
"Chuyện đó vẫn làm em cảm thấy phiền muộn à?"
"Vâng. Mặc dù chúng ta đã bàn vào tối hôm qua nhưng em vẫn không thể ngừng suy nghĩ về chuyện đó được."
Tối hôm qua sau khi đã ăn tối, Haruka và Kyomu đã ngồi thảo luận rất lâu. Sau một khoảng thời gian phân tích, cả hai đã có kết luận cũng như kế hoạch sắp tới.
"Chị cũng cảm thấy như em nhưng chúng ta đã thảo luận về điều nảy rồi. Từ giờ chúng ta phải thận trọng với mọi bước đi kế tiếp. Hiện tại thì đây là manh mối duy nhất của ta."
"Vâng. Em biết rồi ạ."
Sau khi thấy được rằng Kyomu đã cảm thấy thoải mái hơn được phần nào, Haruka gật đầu tỏ vẻ bằng lòng.
"Thế giờ em định làm gì tiếp theo? Quay lại ngủ à?"
"Chị có thể thôi trêu em được không? Em đâu có thích ngủ đến vậy chứ!"
Kyomu lại một lần nữa phồng má lên như một con sóc đang ngậm quả hạch trong miệng. Biểu cảm này hết sức đáng yêu, nó sẽ khiến người khác muốn được ngắm mãi và muốn trêu chọc cô bé mãi không thôi.
"Nếu em không ngủ thì hãy chuẩn bị bữa sáng đi. Hiếm lắm mới có một ngày em dậy sớm mà cũng lâu rồi chị cũng chưa được thưởng thức món ăn em nấu."
"Cũng được. Em sẽ nấu những món chị không thích để chị chỉ ngồi đó mà nhìn em ăn thôi."
Kyomu quay đi và bước vào nhà với gương mặt phụng phịu. Cô có vẻ vẫn chưa bỏ qua cho Haruka vì đã trêu ghẹo mình. Tuy nhiên hai cô đã quen biết đủ lâu để có thể biết được tính cách của nhau. Haruka biết rằng Kyomu chỉ nói vậy thôi chứ cô bé vẫn sẽ nấu bữa sáng một cách bình thường.
Với tính cách và ứng xử trẻ con sẽ tạo ấn tượng rằng Kyomu là một tiểu thư được cưng chiều nhưng cô lại sở hữu một tài nghệ nấu ăn khó có ai sánh bằng. Bình thường cô vẫn đảm nhiệm chuyện nấu nướng nhưng mấy ngày gần đây hai người phải di chuyển liên tục nên hai cô chỉ ăn đồ đã được chế biến sẵn ở ngoài hoặc ăn lương khô mà hai cô đã mang theo.
Haruka trông theo bóng lưng đang tiến vào căn nhà gỗ với một nụ cười trên môi. Nhiều lúc trông thấy biểu hiện trẻ con đó khiến Haruka cảm thấy bao muộn phiền trong lòng mình dần tan biến đi mất.
"Cảm ơn vì bữa ăn."
Hai cô gái chắp hai tay nói lời cảm tạ sau khi thưởng thức một bữa sáng được chế biến công phu. Đây là một phong tục ở nơi hai cô sinh sống, sau khi dùng bữa mọi người sẽ cảm tạ các vị thần vì đã ban tặng các nguyên liệu và cảm tạ người đã làm ra bữa ăn.
"Bữa ăn tuyệt lắm! Lâu rồi chị mới được thưởng thức hương vị quen thuộc này."
"Hì hì. Chị quá khen rồi! Em chỉ làm những món thông thường thôi mà."
Thực đơn bữa sáng thực sự rất bình thường gồm có một cá nướng, một bát canh và cơm trắng - thứ không thể thiểu trong các bữa ăn của những nước phương Đông. Những món ăn mà Kyomu chế biến cho bữa sáng là những món ăn rất cơ bản nhưng qua bàn tay của cô chúng đều mang một hương vị hoàn toàn khác.
"Để chị dọn dẹp bát đĩa em cứ ngồi nghỉ đi."
"Nếu vậy thì em sẽ đi pha trà để hai chị em mình dùng."
"Ừm. Được đấy."
Thưởng thức trà là một trong những điều mà Haruka và Kyomu đều thích cho nên hai cô luôn ngồi uống trà mỗi khi có thể. Trong suốt chuyến đi hai cô có rất ít cơ hội để có thể ngồi mà thưởng thức một tách trà đúng nghĩa do không thể ở lại một chỗ quá lâu. Từ khi khởi hành số lần hai cô có thể ngồi nhâm nhi một tách trà như này chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.
"Vừa hay em đang muốn pha thử lá trà mà chúng ta được tặng hôm qua."
Kyomu chạm vào túi ma thuật giắt ở bên hông và lấy ra hũ trà mà Nigel đã tặng ngày hôm qua, sau đó cô lấy tiếp ra một bộ ấm chén bằng gốm và kích hoạt ma pháp trận trên bếp. Với động tác thành thục, chỉ sau vài phút, cô quay trở lại bàn với khay trà trên tay. Đặt hai cái tách lên bàn, Kyomu nghiêng ấm trà và một thứ nước màu hổ phách trong suốt chảy ra, hơi nước bốc lên đem theo mùi thơm lan tỏa khắp căn phòng.
"Trà thơm thật! Em có thể đi làm dâu được rồi đấy."
"Hì hì...Do chất lượng của lá trà tốt thôi. Mà chị muốn gả em đi đến vậy sao? Em vẫn còn nhỏ mà."
"Thì em xinh xắn, dễ thương lại đảm đang như vậy. Mấy chàng trai trong làng đều si mê em lắm đấy. Em đã chấm được ai chưa?"
"Chị này.... Em chưa muốn nghĩ đến chuyện yêu đương đâu. Mà mấy người ở làng mình toàn là những người tầm thường chưa ai đạt được đến tiêu chuẩn của em cả."
"Vậy sao? Thế tiêu chuẩn của em là người như thế nào?"
Kyomu đặt ngón trỏ lên cằm, nghiêng đầu suy ngẫm.
"Ưm... Em không nghĩ nhiều về vấn đề này lắm nhưng nếu như phải có một tiêu chuẩn thì anh ta phải là một người ga lăng, có tấm lòng bao dung, phải biết yêu thương và nhường nhịn em, luôn nhận lỗi sai về mình. Quan trọng nhất là anh ta phải thật mạnh mẽ để có thể luôn bảo vệ em khỏi mọi hiểm nguy."
"Em có cần cậu ta mang trên mình một bộ giáp bóng loáng và cưỡi trên một con ngựa trắng luôn không? Em nghĩ người như vậy có thể tồn tại à?"

Quả thật tiêu chuẩn của Kyomu ở một mực độ "trên trời" mà khó có ai đạt tới. Nếu thêm những đặc điểm mà Haruka thêm vào thì người đó đúng chuẩn một bạch mã hoàng từ thường xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích.
"Vậy em mới nói rằng mình chưa nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhưng mà em không bao giờ chấp nhận một người lạnh lùng hay vô tâm đâu."
"Nếu vậy thì con trai làng mình không có cửa rồi nhưng không phải em nên chú ý đến con người của đối phương hơn là những cái tiêu chuẩn đó hay sao?"
"Nếu lạnh lùng hay vô tâm thì không phải rằng về sau em sẽ chịu khổ sao? Người như vậy thì làm gì thực sự quan tâm đến em chứ?"
"Đó cũng là một cách nghĩ nhưng lạnh lùng hay vô tâm cũng có thể là cách để cậu ta che giấu đi việc không biết phải thể hiện tình cảm của mình như thế nào. Tuy rằng lúc bình thường có thể vô tâm nhưng cậu ta có thể sẽ luôn xuất hiện vào thời điểm em gặp khó khăn và lúc em cần cậu ta nhất thì sao?"
Ngữ điệu của Haruka có vẻ hơi khác khi nói về vấn đề này. Cô đang nhìn vào chén trà trên tay của mình với một biểu cảm hoài niệm.
Dường như nhận ra bản thân hơi khác với bình thường, Haruka nhấp một ngụm trà để che đi biểu cảm vừa rồi. Nhưng sự thay đổi nhỏ đó không thoát được sự quan sát của Kyomu, cô liền nở một nụ cười tinh nghịch.
"Hình như chị có vẻ rất am hiểu về kiểu người như vậy nhỉ?"
"La...làm gì có chứ!"
Haruka ấp úng một cách khác thường. Cô đã đánh mất đi sự điềm đạm thường ngày.
"Em thì lại thấy ngược lại đấy. Hay đấy là tuýp người của chị?"
"Không phải đâu! Chị chỉ đang cố giải thích theo một hướng khác cho em thôi."
"Sao chị phải phản ứng mạnh như vậy chứ? Thật đáng ngờ nha!"
Cơ hội hiếm có như bây giờ, Kyomu không thể bỏ qua. Cô luôn là người bị đem ra trêu chọc và yếu thế hơn. Cô cũng chưa từng chứng kiến Haruka lúng túng như bây giờ.
"Ch-chúng ta đang lạc đề rồi thì phải? Ta đang nói về tuýp người của em mà!"
"Em nói xong phần của mình rồi. Bây giờ em muốn biết về tuýp người của chị cơ."
"Cái này đâu có quan trọng đâu! Chúng ta dừng cuộc nói chuyện này tại đây đi, được không?"
"Em đã nói về mình rồi thì chị cũng phải nói về chị thì mới công bằng chứ. Chị không thấy như vậy hơi thiệt thòi cho em sao?"
"Cái này..."
Kyomu thực sự đang dồn Haruka vào góc.
"Nếu như chị cảm thấy khó nói về chủ đề này thì chị có thể nói cho em biết về anh Raishin cũng được."
"!!!"
Kyomu bất ngờ nhắc đến tên của người bạn thưở nhỏ khiến Haruka không khỏi bất ngờ nhưng ngoài sự bất ngờ ra thì nó cũng khiến hai gò má của cô ửng đỏ.
"S-sao em lại nhắc đến cậu ấy?"
"Chẳng phải chị muốn tìm tung tích của anh ấy sao? Em khá là tò mò về người khiến cho chị ngày nhớ đêm mong đấy."
"Ai ngày nhớ đêm mong tên đó chứ!"
"Vậy sao? Tại em thấy chị luôn đeo chiếc nơ anh ấy tặng. Thậm chí chị còn cầm theo nó đi ngủ nữa chứ. Chị nâng niu nó như vậy nên em nghĩ rằng anh ấy phải quan trọng với chị lắm chứ. Em nhầm sao?"
Kyomu làm biểu cảm ngây thơ vô số tội trong khi gương mặt Haruka trở nên đỏ ửng như quả cà chua chín.
"Em để ý chị kỹ như vậy sao?"
"Tất nhiên rồi! Chúng ta luôn ở cùng nhau mà."
"......"
Haruka cố gắng để khiến cho gương mặt cũng như nhịp tim trở lại bình thường nhưng có vẻ như việc đó sẽ tiêu tốn một khoảng thời gian đáng kể.
"Sao em lại muốn biết về cậu ấy?"
"Em đã nói là em tò mò mà. Em chưa gặp anh ấy kể từ khi tới làng. Với lại em muốn biết chắc chắn rằng anh ta phải xứng đáng với chị của em."
"Lý do kiểu gì vậy chứ!?"
Haruka than vãn trong tuyệt vọng. Cô biết rằng Kyomu đã nắm thóp được mình. Haruka có thể thoát được lần này nhưng sẽ không có gì đảm bảo cô sẽ thoát được lần sau. Cô thở dài nặng nề.
"...Em muốn biết gì về cậu ấy?"
"Anh ấy là người thế nào? Anh ấy và chị đã gặp nhau ở đâu? Anh ấy có đối đãi tốt với chị không? Chị và anh ấy có kỉ niệm nào lãng mạn? Chị thích điểm nào của anh ấy và chị thích anh ấy từ lúc nào? Còn nữa..."
"T-từ từ đã nào! Em hỏi nhiều câu cùng một lúc như thế thì chị trả lời kiểu gì đây?"
Đôi mắt của Kyomu long lanh khi tung ra những câu hỏi dồn dập khiến Haruka phải cắt ngang lời cô. Con gái rất thích các chủ đề lãng mạn, Kyomu không phải là ngoại lệ.
Haruka suy nghĩ một hồi rồi quyết định bắt đầu từ cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa hai người.
"Lần gặp mặt đầu tiên của bọn chị là lúc bọn chị năm tuổi. Khi đó cậu ấy theo ngài Toudou đến nhà để gặp cha chị."
Haruka bắt đầu kể với nét hoài niệm trên gương mặt.
Nhà Haruka mở một võ đường dạy kiếm thuật nên ngay từ khi còn nhỏ cô đã được cha mình dạy cho cách cầm kiếm và truyền dạy kiếm thuật.
"Cậu ta là một tên đáng ghét - đấy là ấn tượng đầu tiên mà chị có về cậu ấy."
"Anh ấy đã gây ra chuyện gì sao ạ?"
"Cậu ấy đến võ đường và đánh bại những võ sinh có mặt trong đó có cả những đàn anh đã học bốn đến năm năm."
"Anh ấy mạnh đến vậy sao!?"
Kyomu ngạc nhiên thốt lên. Điều đó cũng là dễ hiểu bởi một thằng nhóc năm tuổi đã đánh thắng được cả những người lớn hơn mình. Cứ cho rằng cậu ta học kiếm từ khi biết đi thì cậu ta cũng mới chỉ học kiếm được tầm ba năm thậm chí cậu ta còn bất lợi cả về mặt thể hình.
"Chị lúc đó cũng như em vậy không tin vào điều vừa xảy ra trước mắt mình. Cảnh tượng lúc đó để lại ấn tượng rất mạnh với chị. Từng đường kiếm của cậu ấy rất mạnh mẽ và chính xác khiến chị không thể rời mắt dù chỉ là một giây. Đến lúc cậu ấy dừng lại thì xung quanh các võ sinh đã nằm la liệt. Nếu như sự việc chỉ dừng lại ở mức độ đó thì chị đã có thể bỏ qua nhưng sau đó cậu ta đã hạ nhục võ đường nhà chị. Chỉ riêng điều đó thì chị không thể nào bỏ qua được."
"Oa! Anh ấy to gan thật!"
"Cậu ấy lúc đó thực sự rất mạnh nhưng không thể thắng được những võ sinh hàng đầu của võ đường nhà chị nhưng hôm đó họ lại không có mặt do phải thực hiện thử thách mà cha chị đưa ra. Nên chị đã đứng ra để bảo vệ thanh danh của võ đường."
"Kết quả của trận đấu đó thế nào ạ?"
"Trận đấu không phân thắng bại do sự việc đã đến tai cha chị và ngài Toudou. Sau đó cậu ta bị mắng cho một trận và phải xin lỗi mọi người. Nhưng có vẻ như cậu ta không cam tâm vì đã không thắng được chị - một đứa con gái cùng tuổi. Trước khi ra về cậu ta nói với chị rằng sẽ quay lại để phân định kết quả trận đấu đang dang dở."
"Người gì đâu mà nhỏ nhen vậy!"
Haruka nghe vậy liền cười đồng tình.
"Chị cũng nghĩ vậy. Sau đó cậu ta thường xuyên ghé qua võ đường để thách đấu với chị. Bọn chị đã thi đấu tổng cộng là 299 trận với 149 trận thắng 149 trận thua và một trận hòa."
"Hai người có vẻ ghét việc thua cuộc nhỉ?"
"Cũng có thể nói là như vậy. Việc thi đấu với nhau không biết từ lúc nào đã trở thành một thói quen của bọn chị nhưng nhờ vậy mà chị và cậu ấy mới có thể kết thân được với nhau. Chị nghĩ rằng cậu ấy không có nhiều người bạn cùng trang lứa với mình."
Là một thiên tài hiếm gặp lại còn là công tử của nhà Toudou danh giá khiến cho Raishin bị những đứa trẻ cùng tuổi ganh ghét nếu không phải như vậy thì chỉ là vì những người đó muốn nịnh nọt lấy lòng cậu. Có lẽ cậu ấy cũng cảm nhận được điều đó nên luôn tỏ ra xa cách với người khác. Một người có thể không ngại gia thế của cậu sẵn sáng chỉ trích, coi cậu như một người ngang hàng như Haruka là rất hiếm hoi.
"Cậu ấy luôn tỏ ra là một tên đáng ghét, luôn tìm cách chọc ghẹo chị, thậm chí đã có lần chị giận cậu ấy đến mức không thèm nói chuyện với cậu ta hàng tuần liền."
"Anh ấy đúng là chán sống mới dám đắc tội với chị như vậy! Thế anh ấy có tạ lỗi với chị không?"
"Em nghĩ chị phải xuống nước để bắt chuyện với cậu ta sao? Cậu ta đã phải rất cố gắng để mà có thể xin lỗi chị. Em phải chứng kiến cậu ta lúc đó, thực sự giống một chú cún bị bỏ rơi vậy."
Haruka nở một nụ cười duyên dáng khi nhớ lại cảnh tượng khi đó.
"Trông thấy biểu cảm đó chị không thể không bỏ qua cho cậu ta được."
"Ít ra anh ấy còn biết nhận ra lỗi của mình."
"Tuy có những lúc thiếu nhạy cảm như vậy nhưng cậu ấy luôn ở bên mỗi khi chị cần cậu ấy nhất. Trước khi cậu ấy..."
Biểu cảm hào hứng đã biến mất và thay vào đó là sự buồn bã.
"Haru-nee?"
"Không có gì đâu. Sau đó thì cậu ấy mất tích trước khi em tới làng mình."
Haruka nhấp một ngụm trà nhằm kết thúc câu chuyện. Nghe xong, Kyomu khoanh tay và gật gù vẻ thấu hiểu.
"Em đã hiểu được phần nào câu nói khi nãy của chị rồi. Ngoài ra, em còn nhận ra một chuyện."
"Em nhận ra chuyện gì?"
"Em nhận ra chị thích anh ấy đến nhường nào."
"!!!"
Khuôn mặt mà khó khăn lắm mới trở lại bình thường của Haruka lại trở nên đỏ ửng. Hài lòng với biểu cảm đó của Haruka, Kyomu nhanh chóng cầm ấm trà lên rồi nhanh chóng tháo chạy.
"Em đi pha ấm trà mới đây. Có lẽ Nigel cũng sắp đến rồi."
"Cái con bé này...!"
Haruka bị Kyomu tấn công bất ngờ nên không phản ứng kịp. Cô nhìn Kyomu tháo chạy vào nhà bếp với cảm xúc lẫn lộn.
Cầm tách trà trên bàn lên, Haruka nhìn thấy gương mặt phản chiếu của chính mình. Mặc dù nước trà có màu đỏ nâu hổ phách nhưng sức nóng nơi gò má cho cô biết đây chính là gương mặt hiện tại của mình.
Kể về kỷ niệm ngày xưa khiến cô nhớ lại những điều vui buồn thời thơ ấu. Đó là khoảng thời gian mà cô không bao giờ quên. Trò chuyện về nó khiến lòng cô cảm thấy trống vắng khi người quan trọng đã không còn ở bên. Tuy nhiên, những kỷ niệm đó cũng khiến lòng cô cảm thấy ấm áp.
Haruka nhìn ra ngoài cửa sổ. Những áng mây đủ mọi hình dạng lớn nhỏ đang lững lờ trôi, thế nhưng ánh mắt của Haruka không hướng tới chúng mà như muốn vươn xa hơn và hướng tới bóng hình thân quen đang ở đâu đó trên đại lục.
"Hy vọng chúng ta có thể sớm gặp lại."
Chợt một cơn gió thổi qua làm mái tóc suôn mượt tung bay đồng thời như thể mang theo lời thì thầm của Haruka hòa vào trong gió.   


Phần 2
"Xin lỗi tôi đến muộn."
"Không sao đâu. Chúng tôi đang ngồi uống trà sau bữa sáng."
Kyomu quay trở lại bàn với ấm trà trên tay, cô cũng không quên cầm thêm một cái tách cho Nigel.
"Xin lỗi vì đã tự tiện dùng vật dụng trong nhà của anh."
"Tôi không phiền đâu. Tôi còn sợ rằng hai cô sẽ cảm thấy không thoải mái khi ở đây ấy chứ."
"Anh khiêm tốn quá rồi. Ngôi nhà này rất đầy đủ và gần như không thiếu thứ gì cả."
"Nghe cô nói vậy thì tôi an tâm rồi."
Nigel tiến tới bàn rồi ngồi xuống vị trí đối diện với Haruka, nơi Kyomu đã đặt sẵn tách trà với hơi nước đang bốc lên nghi ngút.
"Làm phiền cô rồi."
"Không có gì."
Xong xuôi, Kyomu mới ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh Haruka.
"Đây là lá trà ngày hôm qua đúng không?"
"Đúng vậy. Tôi muốn pha nó ngay khi có thể. Anh uống thử rồi cho cảm nhận nhé."
"Vậy tôi xin phép."
Nigel đưa tách trà lên nhấp thử một ngụm và phải kinh ngạc thốt lên.
"Ngon quá! So với trà hôm qua tôi pha thì khác biệt như trời với đất vậy! Hương thơm của trà dịu nhẹ, vị ngọt vẫn còn lưu lại trong khoang miệng cho dù một khoảng thời gian đã trôi qua. Tôi chưa bao giờ được uống loại trà nào ngon như vậy."
"Anh quá khen rồi."
Kyomu đã cầm sẵn ấm trà nhằm rót đầy cái chén đã vơi đi đáng kể mà ngay đến người đang cầm là Nigel cũng không nhận ra.
Cảm tạ sự chu đáo của Kyomu rồi đưa cái tách lên miệng một lần nữa. Lần này, Nigel uống một cách chậm rãi để có thể thưởng thức trọn vẹn thứ trà vô song này.
Haruka đặt tách của mình xuống để nó phát ra tiếng động thu hút sự chú ý về mình.
"Mọi người đã đông đủ rồi thì ta bắt đầu việc chính thôi."
"Trước đó ta có thể làm một việc trước không?"
"Việc gì vậy?"
"Hôm qua có nhiều việc diễn ra quá nên chúng ta chưa có cơ hội giới thiệu một cách chính thức. Chúng ta có thể làm điều đó trước được không?"
"Phải ha. Chúng tôi vẫn chưa giới thiệu về bản thân cho anh biết nhỉ?"
"......"
"Sao vậy Haru-nee?"
Trái với Kyomu tỏ ra không có vấn đề gì với việc đó, Haruka lại có một thắc mắc.
"Cậu thấy ổn với việc này sao?"
"Ý của cô là gì?"
"Không như chúng tôi cậu là người không nên để lộ danh tính của mình, phải chứ?"
"À. Là vấn đề đó sao?"
Trên đại lục này, danh tính của thành viên Thất Long là một trong những điều mọi người muốn biết nhất. Cũng bởi vì cách hành động xuất quỉ nhập thần nên điều này luôn là một điều bí ẩn. Việc tiết lộ danh tính của một thành viên trong nhóm thôi cũng đủ tạo nên một cuộc náo động.
Thế nhưng có vẻ như Nigel lại tỏ vẻ dửng dưng đối với một sự việc có sức ảnh hưởng như vậy.
"Tôi nghĩ hai cô không phải là người sẽ đi nói chuyện này cho ai khác. Hơn nữa, không phải việc đó có hơi muộn rồi sao?"
"Cậu nói phải."
Nhớ lại sự việc ngày hôm qua thì việc che giấu danh tính cũng không còn ý nghĩa gì nữa.
"Vậy để tôi bắt đầu trước."
Thấy khúc mắc đã được giải quyết, Nigel chỉnh lại tư thế ngồi rồi giới thiệu bản thân.
"Tôi tên là Nigel, hiện đang là một lãng khách chu du khắp nơi. Rất vui khi được làm quen với hai cô."
"Tôi là Shitsukaze Haruka. Còn ngồi bên cạnh tôi là Kyomu. Chúng tôi tới từ một ngôi làng ở phía Đông đại lục. Hy vọng được cậu chiếu cố cho."
"Tôi là Kyomu. Mong được anh giúp đỡ."
"Phần giới thiệu vậy là đã xong. Thú thực, tôi cảm thấy bản thân thật thất lễ khi chưa giới thiệu bản thân một cách đàng hoàng vào ngày hôm qua."
"Không đâu. Chúng tôi mới phải cảm thấy áy náy vì đã không giới thiệu bản thân trước. Nhưng mong cậu hiểu cho, chúng tôi chưa thể tin cậu vào lúc đó được."
"Điều này tôi cũng có thể hiểu được phần nào."
Nigel gật đầu đồng tình, cậu cũng không muốn tiết lộ danh tính bản thân với người mà cậu không hề tin tưởng.
"Thực ra có lý do nữa khiến chúng tôi phải cẩn trọng như vậy. Nó liên quan đến việc chúng tôi tiếp cận cậu."
"Lý do đó là gì vậy?"
"Chúng tôi đi một hành trình dài cũng như cố gắng tìm tung tích của nhóm Thất Long như vậy là vì một nhiệm vụ vô cùng quan trọng."
"Một nhiệm vụ sao?"
"Đúng vậy. Nhiệm vụ này có liên quan đến sự tồn vong của thế giới này."
"!!!"
Qua ngữ điệu cùng thái độ nghiêm túc của Haruka, Nigel biết đây không phải là một lời nói đùa. Hơn nữa, cậu ta cũng biết Haruka không phải là kiểu người như vậy.
Nhận ra sự nghiêm trọng của sự việc, thái độ của Nigel cũng trở nên nghiêm túc hơn.
"Hai cô có thể nói cho tôi nghe chi tiết về vấn đề này được không?"
Haruka gật đầu thay cho câu trả lời.

Từ thuở sơ khai, vạn vật đều xuất phát từ hư vô sau này cũng sẽ trở lại hư vô. Nói vậy có nghĩa hư vô chính là trung tâm của vạn vật – là nơi sinh ra, cân bằng và kết thúc.
Các nguyên tố cũng không phải là ngoại lệ. Chúng tồn tại theo nhiều thể thức khác

1 2 3 »