Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.

Rock-a-bye Baby

Tùy Chỉnh

Chiếc giường mừng anh về với một tiếng rên rỉ khó chịu.
Yuichi thì không mừng anh về cho lắm.
"Cuối cùng mọi thứ cũng ổn." Tachikawa lẩm bẩm. Qua đôi mắt ngái ngủ nặng nề, người bạn đời của anh vẫn đang lướt điện thoại, quay lưng lại và không chuyển mình để lại gần anh.
Hai đứa trẻ sinh đôi ba-tháng-tuổi của họ đang say ngủ; cuộc hôn nhân hai-năm-tuổi của họ vẫn đang trằn trọc. Khi Tachikawa đưa một tay với lấy chiếc chăn, đêm đã đủ lạnh để chỉ cử động sượt qua của da ấy thôi cũng tưởng như thật trần trụi. Tay anh với ra đến người bạn đời trong sự run rẩy - để bình tĩnh, để kéo lại gần, để níu giữ chặt bên mình. Một hành động chẳng vụ lợi gì - bàn tay anh đặt lên khuỷu tay của Yuichi và em giật lại mà không nói lời nào. Phản xạ vô tình ấy đã có thể đuổi một con muỗi đi, nhưng bàn tay của Tachikawa, dù cũng là một mối nguy hại, ở lại.
Ánh sáng từ điện thoại có được sự chú ý của Yuichi còn Tachikawa thì không. Em đã không lướt nữa.
Từng ngón tay của Tachikawa hiểu ra trước khi trái tim anh kịp chấp nhận. Anh đã luyện tập cho chuyển động rút kiếm hàng ngàn lần trước đó. Bàn tay anh đang chờ đợi một cuộc chiến. Còn trái tim anh vẫn đang mơ màng. Anh muốn người bạn đời của mình ở gần. Anh muốn ánh sáng kia tắt đi, và cơn bão anh biết đang kéo đến bị hoãn lại vô hạn định.
Yuichi trở mình, từ vai, rồi đến người rồi đến eo, tấm ga vặn mình cùng với em như một đợt sóng rung chuyển. Chiếc giường rền rĩ.



"Em sẽ rời đi." Jin nói.



Và giờ là Jin, không phải Yuichi nữa. Não anh đang bắt kịp. Chiếc giường của họ chứa một nửa cô đơn và một nửa bất mãn. Anh nấc lên khi nghĩ tới vế sau và tự thương lượng qua sự phủ nhận của chính mình. Thà chiếc giường là một chiến trường bị chia cắt còn hơn là của riêng anh nhưng trống vắng. Tay anh không rời khỏi khuỷu tay Jin.
Kẻ dần chết đuối cố tìm lấy bờ, kẻ đã có gia đình sẽ ở lại cùng con tàu đắm.
Jin giữ điện thoại ở gần. Ánh sáng từ nó trắng, chói và nóng. Chiếc điện thoại có vẻ còn ấm áp hơn Tachikawa. Tachikawa không biết phải nói gì.
"Chúng ta có thể tìm giải pháp khác," anh nói như được mã hóa. Anh có nhớ tín hiệu cầu cứu trong mã morse không? Liệu lúc này nó sẽ có ích?



(...---...)



"Anh không chịu nghe." Jin thở dài như một cơn gió. Jin lại quay người đi lần nữa, giữ chặt chiếc điện thoại trên ngực, dưới lớp chăn mỏng.
Tachikawa không buông tay. Tấm ga nhấn chìm anh.

"Cho anh một cơ hội nữa," bọt khí từ miệng Tachikawa là mã morse. Đầu anh đã chìm hoàn toàn trong nước.
"Anh thậm chí còn chẳng sẵn sàng cho việc này," Jin nghiến răng, động cơ nóng chạy thành những bọt nước mặn chát. "Một cơ hội?"
Một cơ hội? Từng câu chữ đanh thép. Trầm đục và cứng rắn. Nặng như hàng tấn và ánh sáng có thể đổ bóng lên chúng.
"Ý anh là lúc anh rời đi viễn chinh khi hai đứa lên cơn sốt hả?"
Nước thật lạnh. Máu của chính anh thì nóng. Có chăng anh còn giữ hơi thở cũng chỉ là thứ yếu đối với cảm giác nước muối lạnh buốt ngập lên hàm và đôi môi ấm nhờ máu của anh.
"Khi anh làm chảy bình sữa trong lò? Khi anh để quên đồ chơi ưa thích của chúng ở ga? Làm mất giấy tờ của hai đứa để chúng ta mất nguyên hai ngày để tìm?"
Jin luôn ngủ rất yên lặng, ngón tay nắm lại như những bông hoa không nở trên áo của Tachikawa. Tachikawa không thể nhớ mùi hương trên tóc em. Khi Jin hôn anh, trước khi kịp nhận ra đôi môi em mềm thế nào, anh cảm nhận được hơi ấm truyền qua bờ môi ấy trước.
Anh yêu Jin. Anh yêu hai đứa con của họ. Cát dưới đáy biển mềm hơn tấm đệm của anh lúc này. Tachikawa không phát ra âm thanh gì khi cơ thể anh rời khỏi lớp cát đáy biển, chỉ để rồi chúng lại rơi xuống anh lần nữa, những vỏ sò nhỏ vỡ vụn phủ lên anh. Ngón tay anh là những tấm gỗ trôi dạt.
Anh sẽ không bao giờ buông tay.
Anh chưa từng muốn mọi việc tồi tệ hơn. Anh chưa từng cố ý gây nên những sai lầm ấy. Anh đã cố gắng. Đó là những gì anh gặng nói qua từng bọt khí khi chiếc mỏ neo đâm xuống, một con cá voi ở dưới.



"Em sẽ rời đi. Hai đứa sinh đôi sẽ đi cùng em."






Anh bừng tỉnh khi mồ hôi đầm đìa dính anh lại với tấm ga. Run rẩy, mất phương hướng và ấm áp một cách không thoải mái - cơn ác mộng nhả anh ra cùng sự quặn thắt trong ổ bụng đầy ghê tởm và chật vật.
Qua đầu lưỡi khô cháy, hơi thở cay đắng và mạch đập điên loạn. Từ chiếc giường trống, anh nghe được - tiếng cười của Yuichi trong phòng khách.
Mặt trời đã lên. Một ánh sáng rạng rỡ. Tachikawa ngồi, hai chân đặt xuống đất và nhìn chằm chằm vào sàn gỗ cứng với sự mờ ảo quen thuộc. Anh nhận ra bản thân có thể đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ trống vắng với thứ gì đó tuyệt vọng như thể có chủ đích.
Anh đi đến hành lang trước khi các giác quan trở lại sau khi bị gặm mòn bởi giấc ngủ. Cảm giác mờ nhạt, nhưng trực giác vượt qua. Mọi người đang cười. Khách. Gia đình.
Những người để gây ấn tượng. Bao gồm cả Yuichi. Anh đang mặc đồ ngủ. Còn hơi thở như thể của một người thủy thủ đã chết.
Một cơ hội khác. Anh kéo lê thân mình vào nhà vệ sinh và thử lại lần nữa. Tên lính thiếc bị ăn bởi một con cá. Để rồi trở ra bẩn thỉu. Một chân vẫn bị mất. Một nỗi sợ vẫn thường trực. Tên lính thiếc bước vào lửa cháy. Trở ra đổi thay và sạch sẽ. Anh đánh răng, rửa đi cơn buồn ngủ trong đôi mắt. Tên lính thiếc với trái tim không tan chảy bước đến phòng khách.
"Hey," anh rền rĩ. Ánh mắt đổ dồn về anh. Yuichi đang nhìn anh.
"Xin lỗi, anh ngủ quên. Mọi người đã ăn hết chưa?" Tachikawa tiếp tục. Mặt anh sạch sẽ, anh mặc chiếc áo xanh navy bằng vải cotton, chiếc quần rộng họ đã mua cùng nhau, ai đó nên nói điều gì đó lúc này rồi.
Konami nhúc nhích đầu tiên, một chiếc lá vàng bối rối bay trong gió để lộ ra màu xanh chanh thích thú. Cô giấu đi một tiếng cười khúc khích sau bàn tay. Đứa con lớn của họ ngủ yên trong vòng tay còn lại. Bên cạnh cô, Usami mím môi lại với nhau trong nỗ lực tồi để giấu nụ cười, không đáp lại.
"Để anh trông bọn trẻ cho nếu mọi người muốn nghỉ," Tachikawa nói tiếp từ phía khung cửa. Ngón chân anh thì ở trong phòng với sự bướng bỉnh nửa vời. Reiji đang giữ đứa nhỏ hơn lại khỏi với lấy lọ rắc tiêu. Karasuma đang nín cười.
Yuichi,
Yuichi đang nhìn anh, điện thoại úp xuống mặt bàn.
Yuichi đứng lên và bước đến bên anh. Bàn chân bước qua anh, bàn tay ấm áp đặt vững lên khuỷu tay anh. Yuichi kéo anh xuống hành lang.
Yuichi cứ cười mãi, ấn anh xuống chiếc giường sủi bọt trắng xóa của họ. Đây là kết thúc có hậu của nàng tiên cá, bọt biển chính là nàng, biển cả chính là nàng, mặt trời, bầu trời, hai đứa sinh đôi, người bạn đời mỉm cười, hôn lên trán anh và
nói với anh rằng anh chỉ vừa mới ngủ mười lăm phút trước, lần đầu sau hai-mươi-bảy-tiếng-đồng-hồ, và có thể,
chỉ có thể thôi,
anh đã quá mệt rồi.






__________



Ghi chú của tác giả: Tachikawa là một Xử Nữ đấy, làm sao mà anh ấy không có những nỗi lo của riêng mình cho được.
"Xử Nữ dạy cho Bạch Dương sự kiên nhẫn, biết chú ý đến từng chi tiết và cả những điều nhỏ nhặt - hay những khoảng khắc - cũng đều quan trọng. Bạch Dương có thể dạy người yêu Xử Nữ của mình bớt nghiêm trọng hoá mọi việc hơn..." - astrology.com, nhưng mà Ashihara ơi xin hãy công bố toàn bộ tử vi của họ đi, tôi biết ông có mà.