Chương 101: Sinh con gái· Tiểu Ngư nhi

Tùy Chỉnh

  Chương 101: Sinh con gái· Tiểu Ngư nhi

Trong phòng, thỉnh thoảng có thanh âm kêu đau truyền tới, còn kèm theo giọng nói của Mạc Sầu: "Tiểu thư, dùng sức, dùng sức tiếp đi, đầu cục cưng đã thấy được, đến, nghe theo lời của ta dùng sức đi, thở ra, hít vào..."



Bên ngoài phòng, mấy người đại nam nhân vẻ mặt khẩn trương, ngay cả kẻ luôn luôn diện vô biểu tình như Vô Tình, cũng không tự chủ nắm chặt bàn tay thon dài, nguyên lai nữ nhân sinh con thống khổ như vậy, mỗi một đứa bé trước khi được sinh ra, phải chỉnh mẹ mình đến chết đi sống lại.

Thanh Phong cùng Minh Nguyệt còn có Mạc Ưu ba người đều là thiếu niên, nên tất cả đều có vẻ mặt trắng bệch, vừa hiếu kỳ, vừa khẩn trương, làm như người đang sinh con là mình vậy.



Ngoài cửa có vài người, mà bên trong gian phòng vẫn vang lên thanh âm của Mạc Sầu, dùng sức rồi lại hít vào thở ra, làm cho mọi người ở đây cũng hít thở không thông như vậy.



Bên trong gian phòng bỗng nhiên vang lên thanh âm mừng rỡ: "Sinh, sinh, tiểu thư, rốt cuộc sinh."



Mạc Sầu vẻ mặt đầy mồ hôi thở dài một hơi, nàng vâng theo chỉ thị của Vô Tình công tử , cố gắng hoàn thành các bước được chỉ dẫn, đứa nhỏ cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm được sinh đi ra, chủ tử cũng không xảy ra chuyện gì, thật sự là quá tốt, ba một tiếng, Mạc Sầu dùng sức đánh cái mông của đứa nhỏ, người này cuối cùng cũng khóc lên.



"Chúc mừng tiểu thư, là một tiểu tiểu thư."



Thanh âm của Mạc Sầu vừa rơi xuống, ngoài cửa mấy tên đang đứng, lập tức nhíu mài một chút, hai ba đạo thân ảnh mau chóng tản ra, trong đó còn kèm theo thanh âm không khách khí của Minh Nguyệt .



"Lại thêm một nữ nhân, thật làm cho người ta đau đầu mà."



Nói xong ba người nhất trí lắc mình ly khai, chỉ để lại một mình Mạc Ưu ở trước cửa chờ, không biết có nên vào phòng hay không...



"Ôm tới ta xem một chút, " Thanh Dao vừa mới sinh xong đứa nhỏ, cả người suy yếu không gì sánh được, thế nhưng vừa nghĩ tới trên người mình có một miếng thịt vừa rời khỏi, đáy lòng vẫn tuôn ra một trận mừng rỡ, trên mặt lộ ra ánh sáng mẫu tính, nhẹ giọng phân phó Mạc Sầu.



Mạc Sầu đem đứa bé bọc tốt, liền nhẹ chân nhẹ tay đặt ở trong lòng chủ tử, sau đó đem thân mình tiểu thư xử lý sạch sẽ, thu dọn xong tất cả, mới bưng một chậu máu loãng đi ra ngoài, bên ngoài phòng, Mạc Ưu đang mở to mắt, vừa nhìn thấy nàng đi ra, khẩn trương mở miệng.



"Chủ tử không có sao chứ."



"Không có việc gì, mẹ con bình an, ngươi vào xem một chút đi."



"Ừ, đi, " Mạc Ưu lên tiếng trả lời rồi bước vào bên trong, Mạc Sầu kỳ quái nhíu mày: "Ai, còn những người khác đâu?"



"Đều đã đi!" Mạc Ưu vọt đi vào, Mạc Sầu trợn trắng mắt, những người này thật đúng là lãnh huyết, tiểu thư tốt xấu gì cũng sinh đứa nhỏ, mà không cao hứng dùm một chút, ngay cả bóng cũng không thấy, oán xong nàng bưng máu loãng ra ngoài xử lý xong, lại xoay người đi vào gian phòng.



Trong phòng.



Mộc Thanh Dao đang nghiêng người quan sát đứa nhỏ do chính mình sinh, mặt nho nhỏ, thân thể nho nhỏ, ánh mắt đóng chặt, cũng không nhúc nhích núp ở trong cái bọc, tựa như một con mèo con điềm đạm đáng yêu, làm cho người ta không khỏi cảm thấy uất ức, đây là con của mình, đứa nhỏ này nàng thật vất vả mời sanh ra , sau này nàng hi vọng con có thể bình an vui vẻ lớn lên.



"Tiểu thư, tiểu thư nhỏ lớn lên cùng người thật giống a!"



Mạc Ưu ngồi ở bên giường, nhỏ giọng nói thầm.



Thanh Dao phì một tiếng nở nụ cười, tiểu tử này thật là biết vuốt mông ngựa.



"Mạc Ưu, tiểu hài tử còn nhỏ chưa nhìn ra được giống ai đâu!"



Lúc này Mạc Sầu cũng đi đến, đứng ở một bên nhìn, ba người vây quanh nghiên cứu đứa trẻ nhỏ vừa sinh ra, nhìn xem nàng ta trưởng thành rốt cuộc là giống ai, ngay trong lúc các nàng đang thảo luận rất nóng bỏng, con người nho nhỏ kia giật mình, đột nhiên mở mắt, ba người cả kinh một câu nói cũng nói không nên lời.



Cặp mắt kia đen kịt như mực, lóe ra ánh sáng lạnh lùng, không khóc không nháo, bình tĩnh nhìn mấy người các nàng, trong nháy mắt bắn trúng tim của các nàng, ba người chỉ cảm thấy trái tim đập mạnh, bên trong gian phòng bầu không khí cực kỳ quái dị, ánh mắt này đâu phải là ánh mắt của một đứa trẻ, nó lộ ra thông minh lành lạnh, sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, rất lâu, một điểm âm hưởng cũng không có.



Thẳng đến khi nàng ta đột nhiên khóc ra tiếng, ba người cả kinh một thân đổ mồ hôi lạnh, liền phục hồi tinh thần lại.



"Tiểu thư, đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ ta vừa hoa mắt sao?."



Mạc Sầu dùng sức xoa mắt, vừa rồi nhất định là hoa mắt, bằng không vì sao nàng lại nhìn thấy trong ánh mắt của một đứa trẻ, hơi thở lạnh lùng nội liễm, một loại cảm giác nói không ra lời, giống như nàng ta là một người trưởng thành, nhưng bây giờ nghe được tiếng khóc của nàng, rõ ràng là một đứa bé a?



Mạc Ưu lập tức tán thành gật đầu: "Đúng vậy, nhất định là hoa mắt."



Thanh Dao nhíu mài một chút, đáy lòng bất an mở rộng, vừa rồi ánh mắt của đứa bé này làm cho nàng cảm giác được rất quen thuộc, bình tĩnh thông minh như vậy, đến tột cùng là giống ai đây? Thế nhưng chăm chú nhìn kỹ, lúc này con người nho nhỏ kia đang khóc đến thở không ra hơi, làm cho người mẹ như nàng cũng không kịp nghĩ ra điểm kỳ quái nào.



"Mạc Sầu, nhìn nàng làm sao vậy? Có phải tiểu hay không?"



Ba người luống cuống tay chân hẳn lên, Thanh Dao vừa mới sinh xong, tự nhiên không thể cử động lộn xộn, Mạc Sầu tay chân lanh lẹ kiểm tra xong một lần, cuối cùng lắc đầu: "Không có, tiểu thư."



"Vậy nàng khóc cái gì?"



Thanh Dao nhìn nữ nhi bảo bối khóc đến bộ dạng sắp ngất xỉu, lòng không khỏi hoảng lên, trên khuôn mặt hiện lên lo lắng: "Chẳng lẽ nàng sinh bệnh, Mạc Ưu, ngươi đi mời Minh Nguyệt công tử qua đây, giúp nàng kiểm tra một chút, nhìn xem có phải thật sinh bệnh hay không?"



"Dạ, tiểu thư, " Mạc Ưu thân hình chợt lóe, tựa như một trận gió chớp mắt liền không thấy, hiện tại công phu của hắn đã đến tình trạng xuất thần nhập hóa.



Minh Nguyệt rất nhanh bị mời đi sang, mặc dù không thích nữ nhân này, nhưng đứa bé vừa sinh ra rốt cuộc cũng là một tiểu hài tử, có thể nào không quan tâm, thế nhưng kiểm tra một lần rồi lại một lần, căn bản không có vấn đề gì, thế nhưng đứa nhỏ vẫn khóc, căn bản không chịu ngừng lại, cứ nhắm mắt, cũng thèm để ý đến những người lớn đang lo lắng, chỉ lo khóc của mình.



Thanh Dao rất nóng ruột, rốt cuộc xảy ra vấn đề gì, lúc trước vẫn còn tốt mà?



"Tiểu thư, người đừng vội, bằng không chắc là nàng đói bụng, tìm ít đồ cho nàng ăn đi."



Mạc Sầu đề nghị, bởi vì đứa nhỏ vừa mới sinh xong, tiểu thư còn không có sữa, căn bản không cách nào làm bé bú sữa mẹ được, chỉ phải tìm thứ khác để thay thế.



"Vậy trước đút cho nàng một ít nước ngọt đi, nhìn xem có khá hơn một chút hay không?" Minh Nguyệt kiến nghị, nhìn đứa bé nho nhỏ, hắn không khỏi cảm thấy hoà hợp, nên chẳng phải bài xích.



Kết quả, đứa nhỏ căn bản không chịu uống, chỉ lo nhắm mắt lại sống chết mà khóc, Thanh Dao vừa mới sinh xong, thân thể suy yếu, cũng không có biện pháp chiếu cố nàng, chỉ phải đưa cho Mạc Sầu cùng Mạc Ưu, hai người này thay phiên ôm dỗ, thế nhưng nha đầu kia tựa như bị động kinh, khóc mãi không ngừng.



Từ lúc sinh ra đến giờ vẫn khóc, đầu tiên là lớn tiếng khóc, sau đó nhỏ giọng khóc, cuối cùng thì vô lực mà khóc, thanh âm đều tắt, cuối cùng giống như một con mèo nhỏ ốm yếu tựa vào trong lòng Mạc Sầu, thỉnh thoảng nấc lên một tiếng...



Thanh Dao bị dày vò, bị kích rất lớn, vốn nàng thật cao hứng sinh một đứa nhỏ ruột thịt của mình, sau này ở trên đời lại thêm một người gắn bó thân thuộc, nhưng ai biết đứa nhỏ lại vẫn khóc đến mạc danh kỳ diệu, nàng nhỏ như vậy, nếu như cứ theo đà này, chỉ sợ rất nhanh sẽ mất mạng.



"Mạc Sầu ôm tới cho ta."



"Tiểu thư, vẫn là không nên nhìn, " Mạc Sầu nhìn tiểu thư vẻ mặt bị đả kích, rất sợ nàng sẽ nhịn không được, thế nhưng vẻ mặt Mộc Thanh Dao rất kiên trì, Mạc Sầu không còn phương pháp, chỉ phải đem tiểu hài tử đặt ở bên cạnh tiểu thư, chỉ thấy nàng ta cũng không nhúc nhích, thỉnh thoảng nấc một tiếng, nếu cứ tiếp tục không ngừng tự hành hạ như vậy, chỉ sợ không quá sáng sớm ngày mai liền mất mạng, thương cảm tiểu thư phải chịu mất mát lớn như vậy, mà đột nhiên sinh ra một đứa bé kỳ lạ đến thế.

"Ngươi a, chẳng lẽ chúng ta kiếp trước là oan nghiệt sao, bằng không vì sao đến dằn vặt ta."



Mộc Thanh Dao vô ý thức mở miệng, ai ngờ tiếng nói nàng vừa dứt, thì đứa bé lúc trước vẫn nhắm hai mắt khóc kia, co rút thân hình nho nhỏ lại, nín khóc, nàng ta còn mở mắt ra, tròng mắt đen thùi như mực lại sáng như ngôi sao chói mắt, mắt không nháy không chớp nhìn chằm chằm Mộc Thanh Dao, đôi tròng mắt đang bao phủ sự chờ đợi, tựa hồ cần khẩn thứ gì đó?



Mạc Sầu ngạc nhiên ngây ngốc nhìn hết thảy trước mắt, rất lâu mới tìm được thanh âm của mình.



"Tiểu thư, điều này quá kỳ quái, tại sao lại như vậy chứ?" Dựa theo quy luật tự nhiên thì không cách nào lý giải được hiện tượng này, làm cho Mạc Sầu da đầu tê dại, hù doạ cả người nàng đều là mồ hôi lạnh, nàng thân là trưởng nữ trong nhà, phía dưới có vài đệ muội, có một hai tiểu hài tử đều do nàng đích thân chiếu cố, cho tới bây giờ còn chưa thấy qua chuyện kỳ quái như thế.



Mộc Thanh Dao cũng cảm thấy kỳ quái, tâm tình chấn động cực kỳ, đứa nhỏ này là nàng sinh, hành động không bình thường của nó, làm cho nàng trăm mối nghi ngờ không giải được, duy nhất một lời giải thích chính là nó thực sự cùng kiếp trước của nàng có liên hệ, nhưng mà mình lại cùng ai có ân oán mà tạo ra nghiệt duyên không rõ đây?



Ngoại trừ Tiêu Duệ, thì chính là Kiều Nam?



Nghĩ đến Kiều Nam, Mộc Thanh Dao sắc mặt lạnh xuống, con ngươi sắc bén như đao, hung hăng căm tức nhìn đứa bé vừa sinh ra, chỉ thấy mắt của nàng trong suốt, đáy mắt có một loại ẩn chứa ý cười, biểu hiện này tựa như của Kiều Nam, quả thật rất giống.



Thanh Dao chỉ cảm thấy một trận sắp ngất xỉu, ông trời sẽ không chơi nàng như thế đi, hại nàng một lần còn chưa đủ, còn đem Kiều Nam đưa qua đây hành hạ nàng, tuy rằng không thể trăm phần trăm khẳng định, thế nhưng Thanh Dao càng nghĩ càng cảm thấy trong lòng như bị tạt một chậu nước lạnh, nhìn chằm chằm đứa bé vừa sinh kia, chậm rãi mở miệng gằng từng chữ.



"Ngươi không phải là Kiều Nam chứ?"



Một lời rơi, đứa bé lập tức lộ ra một khuôn mặt tươi cười thật tươi, đáng yêu cực kỳ, nhưng nụ cười đó rơi vào trong mắt Mộc Thanh Dao, rõ ràng là dáng tươi cười của ma quỷ, nàng không chịu đựng nổi nữa mà ngất đi...



Trong phòng, Mạc Sầu quá sợ hãi kêu lên: "Tiểu thư, tiểu thư?"



Còn đứa bé thì nhỏ tiếng khóc, kỳ thực nàng ta cũng không phải khóc, mà là đang nói, chỉ không ai nghe hiểu mà thôi.



Đứa trẻ mới sinh này đúng là Kiều Nam trọng sinh, đây đã là lần trọng sinh thứ năm của nàng, không biết vì sao khi qua cầu nại hà, nàng không uống canh Mạnh bà, nên vẫn nhớ kỹ chuyện của kiếp trước, mặc kệ đầu thai đến nhà của hạng người nào, không đến ba ngày liền hồn về cửu thiên, chính là nhân vật mà diêm vương rất đau đầu, cuối cùng chỉ phải đáp ứng yêu cầu của nàng, làm cho nàng đầu thai chuyển thế đến bên người Tô Trần, để hoàn thành tâm nguyện mà kiếp trước chưa xong, lúc nàng sắp chết, chỉ có một tâm nguyện. Hi vọng nhìn thấy Tô Trần tìm được một tình yêu đích thật của nàng, tận mắt thấy nàng ấy mặc áo cưới, đến lúc đó, dù cho nàng có hồn phi phách tán cũng không sao cả.



Cả đời này nàng cho rằng sẽ không có cơ hội gặp lại Tô Trần, ai biết vừa mở mắt ra, lại nhìn thấy một người xa lạ, vì thế cũng giống như trước đây, nàng chuẩn bị chết, ai biết Tô Trần nguyên lai không có đi đầu thai, nàng ấy trực tiếp hồn xuyên đến cổ đại, hiện tại mình lại trở thành con của nàng, như vậy người nam nhân kia đâu? Hắn thật lòng yêu nàng sao? Kiều Nam trong lòng liên tiếp nghi vấn, thế nhưng lúc này, Tô Trần lại ngất đi, nghĩ vậy, nàng không khỏi làm cho lớn tiếng hơn.



"Tô Trần, Tô Trần ( a, a )..."



Đêm tối, trong vô tình cốc, tiếng thét chói tai cùng khóc thét không ngừng vang lên, cuối đem đã tất cả mọi người dẫn qua đây.



Trong phòng, Vô Tình diện vô biểu tình bắt mạch cho Thanh Dao, rất nhanh theo trên người lấy ra một viên thuốc, quay lại bảo Mạc Sầu: "Cho nàng ăn vào đi, đang yên lành thế làm sao lại ngất đi?"



Đôi mài dài nhỏ của hắn nhíu lại một chút, mâu quang quét nhìn về phía người trên giường, sau khi sinh đứa nhỏ, gương mặt nho nhỏ, cằm đầy, trên da thịt trắng bóng thoáng có chút tái nhợt, lông mi thật dài che giấu ánh mắt thông tuệ của nàng, làm cho người ta nhìn không thấy sự lợi hại trong đó, mái tóc đen thùi sợi tóc mất trật tự phân tán ở áo gối thượng, làm cho người ta không tự chủ được mà đau lòng, Vô Tình vừa có ý niệm này trong đầu, liền kinh hãi không ngớt, hắn không phải là người máu lạnh vô tình sao?



Sư phụ vì sao đặt tên cho hắn là Vô Tình, bởi vì hy vọng hắn không có tình, chẳng lẽ những điều trước đây thương tổn còn chưa đủ sao?



Vô Tình sắc mặt đột nhiên lãnh, thân thể khẽ động, Thanh Phong bước tới đem hắn đẩy ra ngoài, trên mặt công tử trong nháy mắt biểu tình biến hóa, đều rơi vào mắt của hắn, trong lòng không khỏi lo lắng.



Công tử như vậy có tốt không?



Hắn động tình, đúng vậy, tuy rằng hắn bài xích, nhưng là thị đồng của hắn, bản thân liền biết hắn động tình, Thanh Phong không giống Minh Nguyệt lỗ mãng, vĩnh viễn không bao giờ hiểu tâm tư của công tử, nhưng Thanh Phong rất hiểu!



"Công tử, chúng ta trở về đi, nàng không có việc gì."



"Được, về thôi " dưới bóng đêm, thanh âm của hắn lạnh lùng so với tảng băng không có gì khác biệt, nhưng trong đó đang đè nén tình riêng, cuối cùng có một ngày nó sẽ như con ngựa hoang được cởi bỏ dây cương không cách nào khống chế được, đến lúc đó, công tử còn có thể lạnh lùng bình tĩnh như thế sao? Thanh Phong không nói được một lời nào đẩy công tử rời đi.



Bên trong gian phòng, Mạc Sầu đã hầu hạ tiểu thư uống thuốc, thuốc của quỷ y Vô Tình, là thứ mà người bình thường muốn cầu cũng cầu không được, tin rằng tiểu thư uống xong, liền không có gì đáng ngại.



Tiểu thư uống xong thuốc, sắc mặt tái nhợt rất nhanh khá lại, hô hấp đều đều, an tường nằm ngủ.



Bên trong gian phòng, Mạc Ưu cùng Minh Nguyệt còn đang ở đó, hai người thiếu niên kỳ quái nhíu mày nhìn đứa trẻ trong tay Mạc Sầu: "Nàng quả nhiên không khóc nữa."



"Đúng vậy, tiểu thư nói một câu nói, nàng ta đã không náo loạn nữa, nhưng kết quả là tiểu thư ngất đi."



Mạc Sầu đáy lòng khó có thể ức chế vẻ run sợ, nàng còn thì không cách nào chấp nhận được hành động quái dị từ đầu tới đuôi của đứa nhỏ này, ánh mắt kia căn bản không giống một đứa trẻ ngây thơ trong sáng, tựa hồ có rất nhiều thứ đang chảy bên trong nó, giờ khắc này nàng khóc mệt, đã ngủ say, thì vẫn là một đứa trẻ con phấn nộn đáng yêu .



Mạc Ưu cùng Minh Nguyệt tuy rằng cảm thấy kỳ quái, nhưng đêm đã khuya, hai người thiếu niên liền lui xuống.



Mạc Sầu đem đứa bé đặt ở bên cạnh tiểu thư, thu thập xong, nàng cũng nằm trên giường êm nhỏ ở gian phòng để nghỉ ngơi, thời gian gần đây nàng vẫn ở lại gian phòng của tiểu thư chiếu cố nàng.


Buổi sáng là khoản thời gian mà Vô tình cốc xinh đẹp nhất.



Những giọt sương trong suốt đọng ở trên cành lá, ánh nắng sớm xuyên thấu tầng tầng khe hở, chiếu xạ lên giọt sương, nhẹ nhàng đung đưa phát ra tia sáng rạng rỡ động, như thủy tinh chói mắt nhất quý giá nhất.



Hoa cỏ ẩm ướt, ở trong gió nhẹ nhàng chập chờn, hoa đào bay lả tả rơi xuống, đầy cả mặt đất.



Chim tước bay xuyên qua những đám mây, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu thanh thúy dễ nghe .

Toàn bộ buổi sáng rất là ấm áp mỹ lệ, thế nhưng sự yên lặng này lại bị một tiếng tiếng thét chói tai đột ngột cắt đứt phần tuyệt đẹp của quang cảnh, mấy con chim tước hoảng sợ phành phạch vỗ cánh bay đi, những giọt sương đọng trên cành lá cũng run rẫy rơi đầy trên đất.



Trong sơn cốc tất cả mọi người đều bị đánh thức, tiếp theo mọi người làm như không nghe không biết gì, tiếp tục làm chuyện mà mình đang làm.



Trong phòng, Mạc Sầu xoa xoa ánh mắt, chỉ thấy tiểu thư tóc tai bù xù, vẻ mặt dữ tợn đang bóp cổ tiểu thư nhỏ, thần tình làm cho người ta sợ hãi cực kỳ, Mạc Sầu nhảy dựng lên, trước tiên từ trong tay của tiểu thư cướp lại đứa bé kia, chỉ thấy tên kia đã thở hổn hển, cố gắng hớp nhiều không khí, Mạc Sầu yêu thương vỗ lưng của nàng, thật vất vả mới làm cho nàng thở đều lại, thì oa một tiếng khóc nức nở.



"Tiểu thư, người điên rồi, đây chính là hài tử của ngươi?"



"Con của ta, nếu không phải nàng, ta phải ở chỗ này sao? Kiều Nam, ngươi đúng là âm hồn bất tán, sao vẫn bám theo ta, " Thanh Dao hoàn toàn mất đi thái độ bình tĩnh, tức giận rống lên, đứa bé kia vốn có ủy khuất đang khóc trong nháy mắt liền mở to mắt, tiếng khóc đột nhiên ngừng lại, một giọt nước mắt lớn còn đọng ở trên đuôi mắt, nhưng đã nhu thuận tự động im lặng.



Nàng là bằng hữu tốt của Tô Trần, sao lại không biết bản tính của nàng, nàng đã bắt đầu lâm vào điên cuồng, nếu như còn dám chọc nàng, xác định vững chắc là sẽ bị diệt, vì thế vẫn là ngoan một chút mới tốt.



Bất quá nàng không nghĩ tới cơn tức của Tô Trần còn quá lớn đến như vậy, từ kiếp trước kéo dài đến kiếp này.



Nàng chỉ muốn nhìn nàng ta sống có tốt hay không mà thôi, lại quên mất, nàng ấy nhất định còn ghi hận nàng, sớm biết rằng như thế, sẽ giả bộ không nhận ra nàng ta là được rồi, nhưng bây giờ không thể nào giả bộ nữa, nói không chừng nàng ta giận lên trực tiếp đem nàng quăng cho chết đuối, xem ra chính mình vẫn nên đi theo vị tỷ tỷ trước mặt quan trọng hơn.



Kiều Nam phiết miệng, nhìn Mạc Sầu, khuôn mặt nhỏ nhắn càng phát ra điềm đạm đáng yêu, Mạc Sầu trong lòng yêu thương đồng thời cũng cảm giác có sự khác thường, vẫn cảm thấy nha đầu kia giống như đang lợi dụng nàng vậy.



"Tiểu thư, người nói cái gì đó? Ta nghe không hiểu."



Mạc Sầu nghiêm túc nhìn qua, nhìn tiểu thư từ trên xuống dưới , để xác định tiểu thư có phải bị điên rồi hay không, bằng không vì sao tỉnh lại, biến thành như vậy chứ?



Mộc Thanh Dao sắc mặt lãnh chìm, dùng sức thở dốc, hơn nửa ngày mới bình tĩnh lại một ít, thế nhưng trong lòng vẫn đang phiền muộn bất an, nàng rất thích đứa bé này, vẫn mong mỏi nàng ta sinh ra, thế nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, nàng không sinh ra một tiểu gia hỏa tri kỷ, lại sinh ra một oan gia đối đầu, hiện tại nàng thật hối hận, vì sao lúc trước không động thai khí mạnh một chút, nói không chừng có thể đem nàng bỏ luôn, đỡ phải làm cho chính mình tức chết.



Hơn nữa Mạc Sầu căn bản không hiểu nàng tức cái gì, nàng cũng không thể nói rõ cho nàng ấy biết, nếu quả thật nói ra, chỉ sợ hù chết nàng ta, nghĩ vậy, liền phất phất tay, mệt mỏi rã rời mở miệng.



"Nói chung ta không muốn nhìn thấy nó, ngươi đem nó ôm xa một chút, mắt không gặp thì lòng không phiền."



Đứa bé vừa mới sinh xong, cứ như vậy bị Thanh Dao vứt bỏ, Mạc Sầu tuy rằng yêu thương, nhưng cũng không có biện pháp thuyết phục tiểu thư, tiểu thư dường cùng đứa bé này có cừu oán với nhau vậy, nếu như nàng còn nói nhiều thêm một câu nữa, chỉ sợ nàng ấy lại nhào tới.



"Hài tử đáng thương, " Mạc Sầu thở dài làm bộ làm tịch, nghĩ sẽ khiến cho mẫu tính trong lòng tiểu thư phát sinh, đáng tiếc tiểu thư làm như không nghe thấy, hướng về trên giường nằm quay lưng

1 2 3 »