Chương 89: Hoàng Hậu Phát Uy

Tùy Chỉnh

Chương tám mươi chín: Hoàng Hậu Phát Uy



Huyền đế sắc mặt đột nhiên âm u, đôi lông mài hẹp dài nhướng lên, con ngươi thâm thúy hiện lên sắc băng hàn, Liễu Không đại sư đó tên Tô Trảm, là tình nhân lúc còn trẻ của thái hậu, như vậy không cần hoài nghi nữa, kẻ đứng chủ mưu phía sau sai khiến hắn chính là Bắc Tân Vương. Hiện tại chỉ cần làm cho Liễu Không khai ra Bắc Tân vương, như vậy hắn sẽ không cần mất nhiều công sức có thể dễ dàng bắt được Bắc Tân vương. Nếu như hắn không có chứng cứ gì mà đem Bắc Tân vương bỏ tù, thì người trong thiên hạ sẽ nhìn hắn như thế nào đây. Bây giờ xem ra, tất cả những điểm mấu chốt đều ở trên người Liễu Không.


"Đúng vậy, hoàng thượng, hơn nữa Tô gia vốn chỉ là gia đình có một xưởng nhỏ ở Đông Giao thôi, mà án tử của Tô Trảm lại liên quan đến nhiều chuyện trọng đại, hoàng thượng tại sao không đem một nhà Tô gia toàn bộ bắt giam vào đại lao, thì hắn nhất định sẽ khai ra kẻ chủ mưu ở phía sau."

Tây Môn Tân Nguyệt ôn nhu mở miệng, không ngờ nàng ta tâm kế cũng thâm trầm, Mộ Dung Lưu Tôn ngước mắt nhìn về phía nàng, nữ nhân này quả thực thông minh, hơn nữa thủ đoạn rất cay độc, không giống như Dao nhi, tuy rằng bề ngoài nàng rất lạnh mạc, nhưng trên thực tế tâm địa lại lương thiện, người bình thường chỉ cần không lấn đến trên đầu nàng, thì căn bản nàng không thèm động đến họ, không giống với Tây Môn Tân Nguyệt . Hoàng thượng khóe môi hiện lên nụ cười nhạt, ánh mắt u ám khó hiểu...

Tây Môn Tân Nguyệt vừa nhìn thấy, trong lòng run lên, vội vàng đứng dậy nhu thuận mở miệng.

"Tân Nguyệt lắm miệng rồi."

"Không, kế sách của ngươi tốt lắm, trẫm sẽ lưu ý." Biểu cảm trên khuôn mặt tuấn mĩ của Mộ Dung Lưu Tôn làm cho người ta không thấy được lúc này hắn đang nghĩ gì, phất phất tay ý bảo A Cửu đang đứng ở một bên: "Tiễn Tây Môn Tân Nguyệt đi ra ngoài."

"Dạ, hoàng thượng." A Cửu lĩnh mệnh, đi tới trước mặt Tây Môn Tân Nguyệt, cung kính làm một động tác thỉnh mời, Tây Môn Tân Nguyệt hướng về phía hoàng thượng hành lễ, rồi dẫn Liên Yên theo sau A Cửu đi ra ngoài, khi bước tới cửa, nàng nhịn không được nên dừng lại, quay đầu liếc mắt nhìn hoàng thượng một cái , lưu luyến không muốn rời khỏi.

Hoàng đế Mộ Dung Lưu Tôn khóe môi mím chặt, quanh người tỏa ra khí lạnh nhưng trong đôi mắt đen toát ra hai đóm lửa.

Hoàng hậu thậm chí có chuyện gạt hắn, nàng đi gặp Liễu Không, thì nhất định đã biết kẻ đó là Tô Trảm, nhưng nàng lại giấu giếm hắn, hơn nữa hôm nay nàng đã khiến thái hậu nói ra sự việc năm xưa sát hại mẫu hậu hắn . Lúc trước, bởi vì do hắn quá phẫn nộ, nên đã quên suy nghĩ kỹ, nguyên lai điều mà các nàng nói là chuyện của Tô Trảm, bởi vậy mới có thể làm cho thái hậu tâm thần đại loạn, cuối cùng khẩu bất trạch ngôn (nói mà k suy nghĩ), mới khai ra chuyện sát hại mẫu hậu hắn.

Dao nhi, ngươi cư nhiên dám gạt trẫm ?

Đôi mắt của Mộ Dung Lưu Tôn lóe ra ánh sáng lạnh lẻo bất định, quanh thân lãnh lệ, bàn tay to nắm chặt, bút lông sói trong tay phát ra một tiếng "ba", gãy thành hai đoạn, rơi trên mặt đất.

A Cửu từ bên ngoài vừa đi vào nhìn thấy hoàng thượng quanh thân lãnh ý, sắc mặt cũng đã thay đổi, thì vội vàng cẩn thận đi tới, nhặt lên hai đoạn bút lông sói kia, quan tâm hỏi.

"Hoàng thượng làm sao vậy?"

"Không có việc gì, chuyện Tây Môn Tân Nguyệt vừa nói, đừng tiết lộ ra ngoài, nhất là bên phía Hoàng hậu." thanh âm chán chường thất vọng vang lên, A Cửu trong lòng run lên một cái, hoang mang suy nghĩ, hoàng hậu sao thế? hôm qua hoàng thượng rất sủng ái hoàng hậu, như thế nào mới có chốc lát liền thay đổi sắc mặt, chẳng lẽ chuyện Tây Môn Tân Nguyệt vừa nói có liên quan tới Hoàng hậu, A Cửu ngẩn người ra, hắn cũng đã đoán ra ít nhiều, nào dám nói thêm cái gì.

"Dạ, tiểu nhân tuân chỉ."

"Trẫm mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút." Hoàng thượng đứng lên, đôi tay thon dài vuốt vuốt mi tâm, tối hôm qua hắn cũng mệt muốn chết rồi, tuy rằng trong lòng tức giận Dao nhi, nhưng nhớ tới buổi tối hôm qua nàng rất nhiệt tình, đáy lòng vẫn dậy sóng.

"Dạ." A Cửu hầu hạ hoàng thượng tiến vào tẩm cung nghỉ ngơi...

Phượng Loan cung, Mộc Thanh Dao ngủ được một lúc thì tự nhiên tỉnh, bên trong tẩm cung đã lên đèn, nàng chớp chớp đôi mắt to trong suốt, như có chút phản ứng, đợi đến lúc trấn tĩnh mạch suy nghĩ mới xoay người ngồi dậy. Bên trong tẩm cung, Mai Tâm cùng Mạc Sầu chỉ huy cung nữ thu dọn đồ đạc, thấy nàng tỉnh lại, lập tức phất tay ý bảo bọn đi xuống trước.

"Nương nương, có thấy tốt hơn chút nào không?"

Mai Tâm ân cần hỏi chủ tử, đối với vết hôn xanh xanh tím tím trên người chủ tử, nàng không có cách nào quên được. Bởi vì cho tới bây giờ, cũng không có ai giải thích cho nàng, vết xanh tím kia là cái gì, cho nên nha đầu vẫn cảm thấy chủ tử bị hoàng thượng khi dễ.

"Ừ, tốt hơn nhiều rồi." Mộc Thanh Dao vươn vai giãn gân cốt ra một chút, tinh thần đã khôi phục gần như cũ, mỉm cười vươn tay vịn lấy tay Mai Tâm: "Ta muốn tắm rửa, thân thể đều bốc mùi."

"Không có a, nương nương lúc nào cũng đều thơm hết a!" Mai Tâm lấy lòng mở miệng, giống như cún con đang tranh thủ tình cảm.

"Ngươi a, đâu chỉ biết nghe lời, nếu như một ngày nào đó lập gia đình, nhất định sẽ dỗ được tướng công ngươi thật vui vẻ."

Mộc Thanh Dao vừa nói xong, Mai Tâm không vui, một mực giải thích: "Ta chỉ hầu hạ nương nương, muốn theo nương nương cả đời, không lấy chồng a."

"Tốt, vẫn là Mai Tâm nhà ta tốt nhất, Mai Tâm đáng yêu như vậy có thể đỡ nương nương ta đứng lên đi tắm hay không đây?"

Mộc Thanh Dao đưa tay ra, Mai Tâm cùng Mạc Sầu lập tức vươn tay đỡ nàng đứng lên dậy, hai người hầu hạ nàng tắm rửa, ngâm mình vào một cỗ nước nóng thơm ngào ngạt. Hiện tại cả người thần thanh khí sảng, càng thêm quyến rũ động lòng người. Bởi vì khí trời lạnh, Mai Tâm sợ nàng bị cảm lạnh nên vội vàng dùng vải bông lau khô tóc, nàng cũng không để ý, chỉ tùy ý thả chúng xõa trên vai, càng phát ra vẻ tươi đẹp động lòng người, Mộc Thanh Dao mặc trên người một bộ y phục quần dài mỏng, áo khoác thì thêu cây mẫu đơn, xinh đẹp trên nhiều phương diện, làm cho người ta nhìn một cái liền không muốn dời tầm mắt.Nhất là lúc này trên mặt nàng mang nụ cười ôn nhu ấm áp, làm cho người ta có ý nghĩ muốn yêu thương đến tận đáy lòng.

"Nương nương, ngàn vạn lần đừng để bị cảm lạnh." Mai Tâm một bên đưa cho chủ tử áo choàng cùng dây lưng, một bên không quên dặn dò nàng.

"Đã biết." Mộc Thanh Dao cười rộ lên, nàng biết Mai Tâm cùng Mạc Sầu là thật tâm đối tốt với nàng, từ trước đến nay chỉ cần là người thật tình đối đãi, thì nàng luôn coi như thân nhân, vì thế ba người cảm tình đặc biệt tốt, hiện tại còn có thêm Mạc Ưu, bốn người các nàng giống như một gia đình nhỏ tương thân tương ái.

"Nương nương, có đói bụng hay không, nô tỳ bắt đầu chuẩn bị bữa tối?"

Mai Tâm sau khi thoả mãn đánh giá chủ tử trên dưới một hồi, cuối cùng cũng hỏi.

"Không được, ta muốn đi Vị Ương cung một chuyến."

Mộc Thanh Dao vừa mở miệng, Mai Tâm cùng Mạc Sầu lập tức phản đối: "Chủ tử, người đi tới đó làm gì? Nữ nhân kia nếu như có lòng dạ thì khác làm sao bây giờ?"

"Ta có việc." Mộc Thanh Dao bình tĩnh mở miệng, nếu không có có việc, nàng mới sẽ mặc kệ những người đó, nước sông không phạm nước giếng, không ai trêu chọc ai, nhưng hiện tại có chuyện cần Sở Ngữ Yên đi làm, chỉ mong Sở Ngữ Yên có thể trợ giúp hoàng thượng, khuyên phụ thân nàng giao ra binh quyền, bằng không có thể Sở gia phải đối mặt với đại họa.

Mai Tâm cùng Mạc Sầu nghe chủ tử nói có việc, cũng không dám nói thêm gì, nhìn thần sắc chủ tử rất nghiêm túc, nhất định là có việc quan trọng, bằng không nàng cũng sẽ không đi gặp Sở Ngữ Yên .


"Vậy để ta phân phó người gọi nàng qua đây."



"Không cần, ta đã ngủ nửa ngày, nhân tiện đi tản bộ một chút." Mộc Thanh Dao giơ tay lên ngăn cản động tác của Mạc Sầu. Nương nương đã kiên trì như vậy, thì Mạc Sầu cùng Mai Tâm cũng không có ý kiến, liền theo nương nương xuất cung, vừa lúc nhìn thấy Mạc Ưu đi tới, đuôi lông mày khẽ nhếch: "Nương nương muốn đi chỗ nào?"

"Tới Vị Ương cung."



Mạc Sầu nói luôn. Mạc Ưu mặc dù mới tiến cung nhưng đã sớm quen thuộc mọi nơi ở trong cung, Mạc Sầu vừa nói ra, hắn liền biết đó là tẩm cung của Quý phi nương nương, đuôi lông mày giật giật, nhưng cũng không nói thêm gì, chỉ đi theo phía sau các nàng. Hắn có trách nhiệm phải bảo vệ chủ tử thật tốt, về phần việc làm của chủ tử, không phải chuyện hắn có thể quản được.



Trăng đầu tháng như cái móc câu, ánh sáng của nó như nước trút xuống mặt đất, bao phủ toàn bộ hoàng cung.



Rường cột cổ kính chạm trổ, mái hiên xa xa gần gần quay quanh nhau như những đám mấy.

Mộc Thanh Dao quay đầu nhìn lại một chút, trong lòng hiện lên sự cảm khái vô hạn, không nghĩ tới nàng xuất giá tiến cung cũng đã hơn hai tháng, bầu trời đêm lạnh lẽo, nhành hoa khẽ đung đưa trong gió làm những giọt sương đêm không trụ lại được mà rơi xuống, phát ra âm thanh "tốc tốc". Sương đêm óng ánh đọng trên thảm cỏ, làm cho không khí khắp nơi bao phủ ẩm ướt, ánh trăng chiếu xuống vạn vật tạo nên một mảnh nhu nhuận.



Nhóm người đi xuyên đình vượt cầu tiến thẳng về tẩm cung của Quý phi nương nương ở phía tây.

Lúc này, phía trước đại điện, có mấy người cung trang nha đầu đi qua đi lại, thỉnh thoảng còn có thái giám ra vào, một nhóm thái giám đứng thành hàng ở phía bên ngoài.



Mộc Thanh Dao người còn chưa tới, thì thái giám dẫn đường ở phía trước đã tuyên:



"Hoàng hậu nương nương giá lâm."



Một âm thanh vang lên khiến tất cả cung nữ cùng thái giám đang đi lại bên ngoài Vị Ương cung hoảng sợ nhất loạt quỳ xuống: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương."

Mộc Thanh Dao từ từ đi tới, khuôn mặt trong trẻo bao phủ thêm một nụ cười hời hợt: "Tất cả đứng lên đi."



"Tạ ơn Hoàng hậu nương nương." Thái giám cùng cung nữ phân thối lui ra phía sau, động cũng không dám động, trong lòng kinh hãi suy đoán, hoàng hậu đến Vị Ương cung làm gì, nghe đồn Hoàng hậu cùng Quý phi nương nương bất hòa, lần này qua đây chỉ sợ có chyện chẳng lành, nghĩ như vậy, nên mọi người càng thêm bất an.

Quý phi Sở Ngữ Yên vừa nghe được thái giám bẩm báo, lập tức dẫn hai thiếp thân nha hoàn ra đón. Mặc dù nàng không cam tâm nhưng cấp bậc lễ nghĩa thì không thể bỏ qua, Hoàng hậu là người đứng đầu tam cung lục viện, nàng tất nhiên phải ra nghênh tiếp.



Sở Ngữ Yên tam bộ tịnh trứ lưỡng bộ (3 bước gộp còn 2, ý là nhanh chóng ấy) đi ra, cung kính thi lễ: "Tham kiến Hoàng hậu nương nương."



Mộc Thanh Dao đi tới, nhẹ nhàng khom lưng, nâng Sở Ngữ Yên dậy, thanh âm như nước vang lên: "Quý phi nương nương đứng lên đi."

"Tạ ơn Hoàng hậu nương nương."

Sở Ngữ Yên trong lòng dấy lên sự bất an, lúc chạng vạng nàng đã nhận được tin tức, Thái hậu nương nương quả thật bị Hoàng thượng giam lỏng, nàng vốn đang lo lắng sốt ruột, nhưng không ngờ Hoàng hậu lại tới nơi này, không biết nàng qua đây là vì chuyện gì, Sở Ngữ Yên tâm kinh đảm chiến (ruột gan rối bời), không dám khinh thường.



Mộc Thanh Dao hiếm khi có được vẻ mặt ôn nhuận, lông mài nhuộm ý cười, không nhanh không vội, tiếng nói vui vẻ vang lên vang lên.

"Quý phi nương nương đừng lo lắng, bản cung chỉ là ngủ nửa ngày, ở trong cung thấy không thú vị, liền qua đây tìm Quý phi nương nương nói chuyện phiếm mà thôi."



Sở Ngữ Yên đánh giá ý tứ trong lời nói của nàng, nhưng dò xét mãi vẫn không thấy được, bất quá đối với nét mặt cùng ý tứ của Hoàng hậu, nàng thật không dám tin tưởng, hoàng hậu tiến cung cũng hơn hai tháng, nàng cùng Hoàng hậu đâu có khi nào thân cận như vậy, đêm nay nhất định là có chuyện gì đó?

"Hoàng hậu nương nương mời."

Mộc Thanh Dao cũng không khách khí, hào sảng cười, nhấc chân sải bước lên trên thềm đá, cùng Sở Ngữ Yên kẻ trước người sau tiêu sái tiến vào Vị Ương cung.



Đại điện của Vị Ương cung đèn đuốc sáng trưng, phía bên trong đại điện, chỉ có mấy người cung nữ đang đứng ở một bên, Mộc Thanh Dao vừa tiến vào, thì những cung nữ này đều cẩn thận hành lễ, Quý phi Sở Ngữ Yên mời Mộc Thanh Dao ngồi chủ vị (vị trí của chủ nhà), tự mình cũng ngồi xuống, Thu Nguyệt lập tức nhanh nhẹn dâng trà.

"Hoàng hậu nương nương mời dùng trà."



Mộc Thanh Dao gật đầu một cái, nâng mi quét mắt liếc nhìn cung nữ vừa nói chuyện, vẻ mặt khôn ngoan lanh lợi, xem ra là một tiểu nha đầu thông minh, ánh mắt lưu chuyển, tựa hồ đang thay chủ tử lo lắng.



Bất quá Quý phi Sở Ngữ Yên tốt xấu gì cũng là nữ nhi của Hữu tướng, tình cảnh gì mà chưa thấy qua, chuyện gì đến sẽ đến, là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, thần sắc bình tĩnh phất phất tay.



"Các ngươi đều đi xuống đi."

"Dạ, nương nương." Thu Nguyệt không yên lòng liếc mắt nhìn chủ tử một cái, cuối cùng mới dẫn đám nha hoàn trên đại điện lui xuống, Mộc Thanh Dao cũng quét mắt liếc nhìn mấy ngưới phía sau. Bọn họ vừa bắt gặp ánh mắt của Hoàng hậu, cũng tự động lui ra ngoài, bọn hắn bây giờ rất là ăn ý, có đôi khi không cần nói chuyện, chỉ cần một ánh mắt, thì bọn họ liền biết nên làm như thế nào.



Trên đại điện, một điểm âm hưởng cũng không có.

Mộc Thanh Dao nhẹ nhàng nâng lên chén trà, nhàn nhã thưởng trà, cũng không có vội vã nói cái gì.



Sở Ngữ Yên một bên lòng dạ như bị treo ngược, không biết Hoàng hậu nương nương có ý tứ gì, nàng ta nếu tìm đến nàng, tất nhiên là có việc, bằng không nữ nhân này tuyệt đối sẽ không tới đây, nghĩ đến chuyện buổi tối hôm qua Hoàng thượng sủng hạnh nàng ta cả một đêm, Sở Ngữ Yên trong bụng có oán khí, không cam lòng nhìn nàng đánh giá.

Chỉ thấy Mộc Thanh Dao một thân thanh nhã, không nhiễm mùi son phấn tục khí, cả người thanh khiết không gì sánh được, giơ tay nhấc chân liền lộ ra sự cao nhã, mâu quang của nàng sáng tỏ đến cực điểm, lông mi thật dài che đậy con ngươi tràn đầy quang hoa (ánh sáng rực rỡ). Tay nâng một chén trà thơm, lẳng lặng thưởng trà, thần thái của nàng lúc này tựa như tuyết liên trên Thiên Sơn kia, lộ ra khí chất sâu kín của hoa mai, đừng nói là hoàng thượng, ngay cả nàng thân là nữ nhân cũng cảm nhận được một cỗ thơm ngát thổi qua.



"Hoàng hậu?"

Sở Ngữ Yên kêu một tiếng, Mộc Thanh Dao liền đặt chén trà xuống, hướng tầm mắt nhìn phía Sở Ngữ Yên, đáy mắt hiện vẻ âm trầm sắt đá, dường như dễ dàng đem linh hồn của con người hấp thụ đi vào.



"Buổi tối hôm qua là ngươi bỏ thuốc cho hoàng thượng ?"



Mộc Thanh Dao đi thẳng vào vấn đề, cũng không cùng Sở Ngữ Yên quanh co lòng vòng, nữ nhân kia vừa nghe thấy, sắc mặt biến hồng, không nghĩ tới quỷ kế của mình bị người ta nhìn thấu, nếu Hoàng hậu đã biết, như vậy Hoàng thượng cũng nhất định biết, vậy tại sao không thấy có động tĩnh nào?

"Nương nương là qua đây để trừng phạt ta sao?"

Sở Ngữ Yên rất bình tĩnh mở miệng, kỳ thực nàng trong lòng biết rất rõ ràng Mộc Thanh Dao có thể tới tìm nàng, nhất định còn có chuyện khác, nếu như chỉ đơn thuần là vì trừng phạt nàng, thì không đáng để nàng tự mình qua đây.


"Vậy thì không phải, bản cung chỉ bởi vì chuyện tối hôm qua, mới biết Quý phi ấp ủ mong muốn làm mẹ, tuy nhiên Hoàng thượng không có để ý đến ngươi. Nhưng nếu muốn ở lại trong cung, chỉ có một khả năng, chính là làm cho hoàng thượng tiếp nhận ngươi, ngươi biết hoàng thượng vì sao không tiếp nhận ngươi không?"

Mộc Thanh Dao đang thực hiện kế hoạch của mình, nên cũng không nhìn sắc mặt thay đổi của Sở Ngữ Yên. Nói thật ra, lần này tới tìm Sở Ngữ Yên, trong lòng nàng vẫn có một chút áy náy, bởi vì dù cho Sở gia có giao ra binh quyền, thì Hoàng thượng cũng không nhất định lưu Sở Ngữ Yên ở trong cung, cho nên nàng làm như vậy có tính là lợi dụng nữ nhân này không?

Đây chính là điều mà Sở Ngữ Yên vẫn hoang mang, Hoàng thượng không tiếp nhận nàng, nàng nên làm như thế nào, mới có thể làm cho Hoàng thượng tiếp nhận nàng đây, lúc này vừa nghe hoàng hậu nói vậy, nên có vài phần chờ đợi.


"Vì sao?"

"Là bởi vì binh quyền ở trong tay Sở gia, Quý phi nương nương hẳn là nhận được tin tức Thái hậu bị Hoàng thượng giam lỏng, về phần vì chuyện gì, bản cung không tiện ở chỗ này nói. Thế nhưng bản cung có thể chính xác nói cho ngươi biết, thời thế bây giờ không còn như lúc trước, đã như vậy, sao không biết thời thế, khiến cha ngươi đem binh quyền giao ra đây, như vậy Hoàng thượng nói không chừng sẽ hậu đãi Quý phi nương nương, chẳng lẽ Sở gia thực sự phải chờ tới hoàng thượng động thủ mới cam tâm sao? Đến lúc đó chỉ sợ... "

Mộc Thanh Dao xoay mình nâng tầm mắt, đồng tử đen kịt. "...Là sóng to gió lớn", tuy rằng lời kế tiếp nàng không nói ra miệng, thế nhưng Sở Ngữ Yên đã biết ý tứ đó, không khỏi tâm kinh đảm chiến, lông tóc trên người dựng đứng. Không nghĩ tới trong chớp mắt, Sở gia lại suy tàn. Tuy rằng Hoàng hậu nương nương nói rất có lí, chỉ cần phụ thân giao ra binh quyền, Hoàng thượng có thể sẽ hậu đãi nàng, thế nhưng Sở gia từ nay về sau sẽ trở thành người dưới trướng, phụ thân cùng ca ca sẽ cam tâm sao?

Nhưng cho dù không giao ra binh quyền, Hoàng thượng chẳng lẽ cam lòng chịu mất binh quyền sao?

Sở Ngữ Yên sắc mặt từ hồng tới trắng, lại chuyển xanh, thay đổi liên tục. Trong đại điện, vắng vẻ không tiếng động, chỉ nghe tiếng thở ồ ồ của Sở Ngữ Yên .

Bỗng nhiên ngoài cửa sổ vang lên âm thanh nhỏ, khiến Mộc Thanh Dao chú ý. "Có người nghe trộm", khóe môi nhếch lên lộ ra ý cười nhàn nhạt.

"Ai?"

Một tiếng lành lạnh khẽ vang, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu vẫn canh gác ngoài cửa vọt vào, quan sát mọi nơi: "Nương nương?"

"Bên ngoài có người nghe trộm."

Lời nói vừa roi xuống, Mạc Sầu cùng Mạc Ưu liền xông ra ngoài

Trong điện, Sở Ngữ Yên cuối cùng cũng bình tĩnh lại, ngước mắt nghiêm túc nhìn Mộc Thanh Dao, nhàn nhạt mở miệng: "Ngữ Yên chỉ là nữ tử, chỉ sợ nếu làm theo lời nương nương nói, phụ thân căn bản không nghe, thế nhưng Ngữ Yên vẫn cố thử."

"Tốt, Quý phi nương nương là một người thông minh, bản cung tin Hữu thừa tướng cũng là một người thông minh." Mộc Thanh Dao đứng lên, đáy mắt vụt qua một tia hung ác. Đúng vậy, nàng tin Sở Ngữ Yên cùng Hữu thừa tướng đều là người thông minh. Trong lúc này, kẻ bình thường sẽ bị bức đến chó cùng rứt giậu, nhưng bên cạnh đó nàng chưa quên còn có một Sở đại công tử, động cơ ở phía sau nam nhân kia chỉ sợ không bình thường, mà là âm mưu động trời.

"Cung tiễn Hoàng hậu nương nương." Sở Ngữ Yên theo Mộc Thanh Dao đứng lên, cung kính thi lễ, đưa mắt nhìn Mộc Thanh Dao đi ra đại điện, nữ nhân này không phải như những nữ nhân bình thường, sự bình tĩnh tự nhiên, cơ trí thông minh của nàng, còn có khí phách hung tàn nữa, đều không phải là đối tượng mà các nàng có thể đối phó. Sở Ngữ Yên đứng trên đại điện, cười khổ không ngớt.

"Người đâu!" Thiếp thân thị tì của nàng Thu Nguyệt rất nhanh đi tới, nhìn vẻ mặt chủ tử giống như bị đả kích rất nhiều, không khỏi đau lòng truy vấn: "Chủ tử, Hoàng hậu nương nương nói cái gì vậy?"

"Không liên quan đến chuyện của nàng, lập tức đưa tin cho cha ta, bảo hắn bí mật tiến cung tới gặp ta."

"Dạ, nương nương." Thu Nguyệt nhìn vẻ mặt chủ tử lạnh lùng, không dám nói thêm cái gì, rất nhanh lĩnh mệnh đi xuống...

Dưới bóng đêm, mái tóc đen của Mộc Thanh Dao tuỳ ý tung bay trong gió, áo choàng đung đưa theo nhịp bước chân, cả người như tinh linh trong đêm tối.

Ở trước có thái giám cầm đèn, phía sau thì có ba thủ hạ, đoàn người trở về Phượng Loan cung.

Mạc Sầu kỳ quái mở miệng: "Nương nương, vừa rồi người ở bên ngoài nghe trộm là ai a?"

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang vui vẻ của Mộc Thanh Dao bỗng che phủ bởi một tầng sương mỏng, lây nhiễm cả nụ cười.

"Ở trong cung còn ai có thể có công phu như vậy?"

Phía sau Mai Tâm sớm kêu lên: "Tây Môn Tân Nguyệt, nghe đồn Tây Môn Tân Nguyệt văn võ song toàn, võ công như thế chắc chắn không nhầm, như vậy nghe trộm nhất định là nàng, nữ

1 2 3 ... 6 »